Người có công giúp đỡ cách mạng

Liệt sỹ Tô Xuân Lộc – Tiếng súng trận địa ven sông

Hải Phòng16/01/2026Đặng Thị Nết - Ủy viên BCH Đoàn xã (Đoàn xã An Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới tán dừa nước ven sông Thu Bồn, Liệt sỹ Tô Xuân Lộc đã hi sinh vào năm 1965 không chỉ là một tay súng du kích; anh là linh hồn của những trận phục kích đường thủy. Diễn biến cuộc chiến nơi đây là sự giằng co giữa ca-nô bọc thép của địch và những chiếc ghe nhỏ bé của ta. Lộc đại diện cho sự mưu trí: anh dùng mìn tự chế và tận dụng dòng chảy để đánh chìm tàu địch. Bài ca về anh là bài ca của sự lặng lẽ nhưng quyết liệt, nơi cái tên “Lộc” nảy mầm giữa bom đạn để giữ lấy màu xanh cho xóm làng.

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống cách mạng, Anh lớn lên giữa bãi bồi, ruộng lúa và những con nước lên xuống theo mùa. Tuổi thơ anh gắn với mái chèo, con ghe và những buổi theo cha mẹ đi tiếp tế cho bộ đội. Gian khó hun đúc nên ở anh một ý chí rắn rỏi, một tấm lòng son sắt với quê hương. Từ bùn non của dòng Thu Bồn, anh đứng dậy, khoác lên mình màu áo lính, mang theo lời thề giữ đất, giữ làng.

Ở Anh tỏa sáng những phẩm chất cao đẹp của người chiến sĩ cách mạng: lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên trung bất khuất. Anh coi dòng sông là chiến hào, coi ghe nhỏ là pháo đài, lấy trí tuệ và lòng gan dạ để đối đầu với vũ khí tối tân của kẻ thù. Trước mũi ca-nô rẽ sóng, anh không chùn bước; giữa làn đạn xé gió, anh vẫn bám trụ trận địa, giữ vững niềm tin vào ngày mai độc lập.

Hành động anh hùng của anh khắc ghi vào ký ức quê hương như một huyền thoại sống. Trong một trận đánh ác liệt, khi địch tăng cường càn quét đường sông, Anh đã dũng cảm lao ghe áp sát, kích nổ mìn tự chế, đánh chìm ca-nô bọc thép. Dòng Thu Bồn dậy sóng, khói lửa phủ mờ bãi bồi, và giữa khúc sông ấy, anh ngã xuống trong tư thế của người chiến sĩ xung phong, lấy thân mình chặn bước xâm lăng, giữ an toàn cho xóm làng phía sau.

Sự hy sinh của anh không chìm vào lặng lẽ. Máu anh hòa vào phù sa, bồi đắp cho những mùa lúa mới, cho những bãi dâu xanh mướt ven sông. Từ đó, mỗi con nước về lại kể câu chuyện về người con đã hóa thân thành sóng, thành gió, thành nhịp chèo đưa quê hương vượt qua năm tháng chiến tranh.

Anh hy sinh để lại một di sản tinh thần bất diệt cho các thế hệ mai sau: sống trọn với đất nước, chết hóa thân cho quê hương. Cuộc đời anh là lời nhắc nhở thiêng liêng:

“Còn dòng sông là còn đất nước,
Còn quê hương là còn máu thịt mình.”

Tên anh trở thành ngọn lửa soi đường cho lớp lớp thanh niên: biết yêu từng tấc đất, từng dòng sông; biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm với Tổ quốc. Trên bến nước Thu Bồn hôm nay, tiếng sóng vẫn vỗ nhịp tri ân, như khúc vĩ thanh bất tận dành cho người chiến sĩ đã gửi tuổi xuân mình vào lòng sông để giữ mãi màu xanh cho xóm làng, cho đất nước Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Liệt sỹ Tô Xuân Lộc – Tiếng súng trận địa ven sông | Câu chuyện thời hoa lửa