Bài viết

Liều Thuốc Đặc Biệt Dành Cho Vị Tổng Tư Lệnh

Kỷ niệm trong những ngày gian khổ của Chiến dịch Biên giới 1950, ghi lại phong cách làm việc quên mình, sự kiên cường và tình cảm gắn bó thắm thiết như anh em ruột thịt giữa Đại tướng Võ Nguyên Giáp và lực lượng quân y giữa thời hoa lửa.

15/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong Chiến dịch Biên giới năm 1950 – chiến dịch tiến công quy mô lớn đầu tiên của Quân đội ta, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đảm nhiệm vai trò Chỉ huy trưởng kiêm Bí thư Đảng ủy Chiến dịch. Sự ác liệt của chiến trường cùng khối lượng công việc khổng lồ đè nặng lên vai vị Tổng Tư lệnh: từ việc chỉ đạo tác chiến, điều phối lương thực, vũ khí đến việc lo cho từng thương bệnh binh.

Bác sĩ Vũ Văn Cẩn (khi đó là Cục trưởng Cục Quân y) được giao nhiệm vụ đi cùng Sở Chỉ huy để vừa chỉ đạo công tác cứu chữa thương binh, vừa theo dõi chăm sóc sức khỏe cho Đại tướng và Bác Hồ.

Sau nhiều ngày đêm thức trắng theo dõi diễn biến trận đánh Đông Khê, Đại tướng Võ Nguyên Giáp bị sút cân nghiêm trọng, đôi mắt sâu quầng vì mệt mỏi và bắt đầu xuất hiện những cơn sốt cao dai dẳng do kiệt sức. Tuy nhiên, bất chấp lời khuyên của bác sĩ, Đại tướng vẫn liên tục bám sát bàn làm việc, tay cầm ống nghe điện thoại liên lạc xuống các trung đoàn ngoài mặt trận, kiên quyết không chịu nằm nghỉ.

Thấy tình hình sức khỏe của Tổng Tư lệnh nguy cấp, bác sĩ Vũ Văn Cẩn lo lắng khôn nguôi. Ông trực tiếp mang một bát thuốc bổ nén cùng ít nước ấm lên lán làm việc của Đại tướng, khẩn thiết đề nghị:

"Thưa Anh Văn! (tên gọi thân mật của Đại tướng). Anh phải uống bát thuốc này rồi nằm nghỉ ít nhất hai tiếng. Đây là mệnh lệnh của y tế! Nếu Anh gục ngã vì kiệt sức lúc này thì ai sẽ tiếp tục chỉ huy chiến dịch?"

Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngẩng đầu lên, gương mặt hốc hác nhưng đôi mắt vẫn ngời sáng tinh anh. Ông nhìn người chỉ huy quân y bằng ánh mắt chân thành rồi nhẹ nhàng xua tay:

"Cảm ơn anh Cẩn! Nhưng ngoài mặt trận, hàng trăm chiến sĩ của chúng ta đang bị thương, nhiều đồng chí đang thiếu từng mũi tiêm, từng băng gạc dưới mưa bom đạn xối xả. Lực lượng quân y của anh đã vất vả lắm rồi.

Sức khỏe của tôi không quan trọng bằng sức khỏe của anh em thương binh ngoài kia. Thuốc bổ này, anh hãy dành cho những chiến sĩ bị thương nặng nhất ở trạm quân y. Tôi chỉ cần một chén nước trà nóng và nghe báo cáo chiến thắng từ Đông Khê gửi về – đó mới là liều thuốc bổ tốt nhất cho tôi lúc này!"

Nói rồi, Đại tướng tiếp tục cúi xuống tấm bản đồ tác chiến, tiếp tục trao đổi công việc với các cán bộ tham mưu.

Bác sĩ Vũ Văn Cẩn đứng lặng người, mắt nhòe đi vì xúc động. Ông hiểu rằng, sức mạnh phi thường giúp vị Tổng Tư lệnh vượt qua mọi giới hạn thể chất không đến từ thuốc bổ hay sự nghỉ ngơi, mà bắt nguồn từ ý chí sắt đá, tinh thần trách nhiệm vô bờ bến và lòng thương yêu sâu sắc dành cho từng người lính nơi tiền tuyến.

Nhờ tinh thần tận tụy đó cùng sự phối hợp hiệp đồng chặt chẽ của toàn quân, Chiến dịch Biên giới 1950 đã giành thắng lợi hoàn toàn, khai thông biên giới Việt - Trung, mở ra bước ngoặt lịch sử cho cuộc kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn