Cựu chiến binh

Lính cối hỏa lực - 82mm Mặt trận Vị Xuyên

Lính cối hỏa lực - 82mm Mặt trận Vị Xuyên khói lửa.

Lào Cai14/11/2025ĐOÀN XÃ CHIỀNG KEN (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN “THỜI HOA LỬA” CỦA THƯƠNG BINH HOÀNG VĂN CHUNG

(Quê quán: Thôn Chiềng 1+2, xã Chiềng Ken, huyện Văn Bàn, tỉnh Lào Cai)

Trong ký ức của những người lính trở về sau chiến tranh, có những tháng ngày không thể nào quên - tháng ngày mà đạn bom, khói lửa, mất mát và lòng quả cảm hòa trộn thành một thời hoa lửa bi tráng. Với thương binh, cựu chiến binh Hoàng Văn Chung, quê ở thôn Chiềng 1+2, xã Chiềng Ken, những năm 1984 ở chiến trường Vị Xuyên, Hà Giang đã trở thành dấu mốc không thể phai.

Tuổi trẻ khoác ba lô lên đường

Tháng 3 năm 1984, chàng trai Hoàng Văn Chung khi ấy mới ngoài đôi mươi, rời quê hương Chiềng Ken với tấm lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ và lời hẹn ước giản đơn với gia đình:
“Con đi làm nhiệm vụ, ngày chiến thắng con sẽ trở về.”

Bác được biên chế vào Đại đội C15 - đơn vị Cối hỏa lực 82mm, thuộc Trung đoàn 149, Sư đoàn 356, một trong những đơn vị chủ lực chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên - nơi được ví là “tọa độ lửa” những năm 1984-1989.

Ở Vị Xuyên - nơi cái chết chỉ cách một lằn ranh

Chiến trường Vị Xuyên thời điểm 1984 là nơi chiến sự ác liệt nhất cả nước. Những cao điểm 685, 772, 233… luôn bị địch pháo kích dữ dội, giành giật từng mét đất.

Là lính cối 82, tổ đội của bác Chung đảm nhiệm nhiệm vụ chi viện hỏa lực cho bộ binh, đánh trả mỗi đợt tấn công của đối phương. Hầu như ngày nào họ cũng ăn cùng tiếng pháo, ngủ trong tiếng gió hun hút giữa các khe núi, và sống bên đồng đội kề vai sát cánh.

Có những hôm vừa giã xong loạt đạn, Bác Chung và anh em phải kéo vội khẩu cối vào hầm trước khi loạt pháo phản pháo của địch ập xuống. Mỗi mét đường lên trận địa là mỗi bước chân qua lằn ranh sống - chết.

Tháng 10/1984 - khoảnh khắc sinh tử

Trong một trận đánh bảo vệ cao điểm vào tháng 10/1984, đơn vị C15 của Bác đang thực hiện nhiệm vụ bắn chi viện thì địch bất ngờ tập kích pháo dữ dội. Đạn pháo giội xuống dồn dập, đất đá tung mù mịt.

Giữa khói lửa mịt mùng, Bác Chung bị một mảnh pháo lớn găm vào đùi, máu chảy xối xả. Đồng đội kể lại rằng lúc ấy bác vẫn cố chống tay đứng dậy, miệng chỉ kịp nói:
“Các cậu bắn tiếp đi, đừng để chúng tràn lên…”

Đó là giây phút người lính giữ trọn phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, đặt nhiệm vụ lên trên nỗi đau của bản thân.

Bác được đồng đội cõng xuống tuyến sau, trải qua hành trình đầy hiểm nguy giữa pháo kích. Sau khi sơ cứu tại chốt quân y, anh được chuyển về Bệnh viện 109 - Vĩnh Yên. Thương tích nặng, phần đùi phải chịu ảnh hưởng nghiêm trọng, Bác được giám định thương binh hạng 4/4 vào cuối năm 1986 sau quãng thời gian dài điều trị.

Những năm dài trên giường bệnh

Từ cuối năm 1984 đến tận năm 1986, Bác Chung điều trị tại Bệnh viện 109. Những vết thương chiến tranh không chỉ nằm ở thân thể mà còn hằn sâu trong ký ức. Nhưng tinh thần kiên cường của người lính trận mạc giúp anh vượt qua tất cả.

Nỗ lực phục hồi từng bước, tập đi từng đoạn, chống chọi với những cơn đau do mảnh pháo để lại, anh tự nhủ:
“Mình còn sống là may mắn. Còn sống là còn được trở về quê hương.”

Năm 1986, Bác xuất ngũ và trở về lại mái nhà nơi thôn Chiềng 1+2 - trở về với gia đình, với những mùa lúa chín vàng của Chiềng Ken sau bao tháng năm xa cách.

Trở về đời thường - sống trọn nghĩa tình đồng đội

Dù mang trong mình thương tật suốt đời, Bác Hoàng Văn Chung vẫn sống lạc quan, gương mẫu và trách nhiệm trong mọi công việc của gia đình và địa phương. Bác luôn nhắc nhở con cháu về lòng biết ơn những người đã ngã xuống ở Vị Xuyên, nơi biết bao đồng đội của anh vĩnh viễn nằm lại.

Trên mảnh đất Chiềng Ken yên bình hôm nay, ít ai biết rằng có một người lính từng bước qua bom đạn, từng đối mặt cái chết ở chiến hào xa xôi, để rồi trở về dựng xây quê hương bằng chính nghị lực của mình.

Câu chuyện của thương binh Hoàng Văn Chung là biểu tượng của lòng quả cảm, của tinh thần “một thời hoa lửa” mà lớp lớp thế hệ người lính đã viết nên trong những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc.

Những vết sẹo trên thân thể Bác là minh chứng sống động cho tình yêu Tổ quốc, cho sự hy sinh thầm lặng để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình.

Tên Bác - Hoàng Văn Chung - mãi là niềm tự hào của thôn Chiềng 1+2, xã Chiềng Ken và của quê hương Lào Cai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lính cối hỏa lực - 82mm Mặt trận Vị Xuyên | Câu chuyện thời hoa lửa