Lính cụ Hồ miền sông nước. Kỳ 1. Thời trai trẻ của Chú Bảy Phu
Lính cụ Hồ miền sông nước. Kỳ 1. Thời trai trẻ của Chú Bảy Phu
Ở cái xứ Cồn Sừng – Ấp Mỹ Thới 2, Phường Cái Vồn, đất Vĩnh Long miệt sông nước, ai cũng biết và thương mến chú Bảy Phu – người đàn ông dáng người hơi nhỏ, da sạm nắng, giọng nói hiền lành mà rắn rỏi. Nhìn chú bây giờ, ít ai nghĩ rằng có một thời trai trẻ, chú đã sống những năm tháng đầy gian khổ, hy sinh – một thời trai trẻ của người lính Cụ Hồ.
Chú tên thật là Huỳnh Văn Phu, sinh năm 1962, là con trai út trong một gia đình đông con, sau chú còn hai người em gái nhỏ. Ở miền Tây, người ta hay nói có “út nam” rồi mới có “út nữ”, còn chú Bảy thì là “út nam” đó. Là con trai út, chú vừa lo phụng dưỡng cha mẹ già, vừa thay anh lo cho hai cô em còn tuổi học hành.
Những năm đầu thập niên 80, đất nước mình vẫn còn nhiều khó khăn. Nhưng dù nghèo, nhà chú Bảy lúc nào cũng đầy tiếng cười, bởi bên cạnh chú là người vợ trẻ hiền lành, tảo tần và đứa con trai đầu lòng mới vừa biết gọi “cha”. Hạnh phúc giản dị, nhưng đời người đôi khi chẳng cho ai trọn vẹn được lâu…
Tháng 2 năm 1985, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, chú Bảy Phu lên đường nhập ngũ, sang chiến trường Campuchia thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả – giúp nước bạn thoát khỏi họa diệt chủng, giữ vững hòa bình cho nhân loại.
Lúc đó, vợ chú đang mang thai đứa thứ hai được sáu tháng. Một bên là cha mẹ già yếu, một bên là vợ trẻ con thơ, mà chú vẫn quyết định ra đi. Chú nói với bà con trong xóm:
“Làm trai thời lo cho nước, lo cho dân. Mình đi vì nghĩa lớn, quê nhà đã có anh em, xóm giềng lo phụ.”
Vậy là chú gác lại tình nhà để trọn lòng với Tổ quốc.
Vào đơn vị, chú được phân công làm trinh sát – cái nghề mà người ta vẫn gọi là “đi đầu mà chẳng biết có ngày về không”. Gian khổ thì khỏi nói: mưa rừng, sình lầy, muỗi mòng, bom đạn… nhưng chú Bảy lúc nào cũng vững tay súng. Mỗi khi nhắc lại, chú cười hiền:
“Hồi đó đi lính, gặp được người đồng hương là mừng như trúng số vậy đó. Ở chiến trường mà nghe giọng người cùng quê, tự nhiên thấy ấm lòng lắm.”
Có lần, chú gặp được một người bạn cùng xã giữa nơi rừng sâu biên giới. Hai người ôm nhau, nói chuyện quê hương, kể chuyện ruộng đồng, con sông, bến nước… Nói hoài không dứt, như thể gom hết nhớ thương gửi vào những câu chuyện đó.
Món quà duy nhất chú gửi về cho thiếm Bảy, người vợ tảo tần ở quê, là hai hòn đá đánh lửa. Chú nói:
“Tui đi xa, chẳng có gì quý, chỉ mong gửi chút lửa về cho nhà mình, cho vợ con ấm lòng.”
Chỉ là hai hòn đá nhỏ thôi, nhưng là cả tấm lòng của người lính nơi chiến trường khói lửa.
Sau 5 năm 10 tháng, chú xuất ngũ trở về. Ngày chú bước qua bến phà, đứa con trai đầu lòng đã lên bảy tuổi, còn đứa con gái khi chú đi còn trong bụng mẹ giờ sắp vào lớp Một. Vừa thấy cha, con nhỏ rụt rè đứng nép sau mẹ, đôi mắt tròn xoe không nhận ra người đàn ông trong bộ quân phục bạc màu. Còn thiếm Bảy thì đứng lặng, nước mắt rơi mà miệng chẳng nói được lời nào. Còn chú thì đứng đó – ngay giữa sân, vừa mừng, vừa tủi, vừa run run vì hạnh phúc.
Giây phút đoàn viên ấy, chú Bảy nói, là niềm vui lớn nhất trong đời. Bao nhiêu năm bom đạn, bao nhiêu lần đối mặt với cái chết, cũng không làm chú rơi nước mắt. Ấy vậy mà hôm về nhà, nhìn con không nhận ra cha, chú khóc như một đứa trẻ.
Giờ đây, chú Bảy Phu đã 64 tuổi, sống bình dị ở Cồn Sừng, Ấp Mỹ Thới 2, Phường Cái Vồn. Cuộc sống ngày ngày gắn liền với ruộng vườn, cây trái, nhưng hào khí người lính Cụ Hồ năm nào vẫn còn nguyên vẹn trong chú. Chú sống nghĩa tình, thương người, lúc nào cũng sẵn lòng giúp đỡ xóm giềng. Người ta quý chú không chỉ vì chú từng là bộ đội, mà còn vì tấm lòng chân thành, mộc mạc như phù sa sông Hậu.
Ba mươi mấy năm đã qua, chiến tranh giờ chỉ còn trong ký ức. Nhưng mỗi khi kể lại, ánh mắt chú vẫn ánh lên – cái ánh sáng của một người từng sống hết mình vì đất nước, từng cháy trọn tuổi xuân cho nghĩa tình dân tộc và bạn bè quốc tế.
Thời trai trẻ của chú Bảy Phu – một người con miền Tây hiền lành mà gan góc, chân chất mà kiên cường – sẽ mãi là câu chuyện đẹp, là niềm tự hào của quê hương Cái Vồn, của đất Vĩnh Long trù phú, nghĩa tình.



