Bài viết

LINH HỒN CỦA ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC : LÊ BÁ ƯỚC

TP. Hồ Chí Minh30/07/2026Chi đoàn Trường THCS An Nhơn (Đạ Tẻh)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
LINH HỒN CỦA ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC : LÊ BÁ ƯỚC

Trong những trang sử huyền thoại của quân binh chủng Đặc công Việt Nam, tên tuổi Đại tá, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Bá Ước (thường được đồng đội gọi bằng cái tên thân thương: Bảy Ước) gắn liền với danh xưng kiêu hãnh: "Người anh cả của Đặc công Rừng Sác".

Câu chuyện về ông là thiên anh hùng ca về lòng dũng cảm, sự mưu trí giữa vùng đầm lầy mênh mông và một tình yêu bất tử với đồng đội.

"Mắt bão" giữa dòng sông Lòng Tàu

Sinh ra tại Rạch Giá (nay là Kiên Giang), Bảy Ước tham gia cách mạng từ khi mới 14 tuổi. Trải qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, tên tuổi ông gắn liền với Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác — đơn vị tác chiến ở địa hình đặc biệt hiểm trở ngay sát vách sào huyệt kẻ thù.

Những năm 1969–1970, trên cương vị Trung đoàn trưởng kiêm Chính ủy Đoàn 10, ông Bảy Ước cùng đồng đội phải bám trụ ở vùng ngập mặn Cần Giờ. Nơi đó, bộ đội ta không chỉ đối mặt với bom đạn, chất độc hóa học của địch, mà còn phải chiến đấu với những cơn bão biển, cái đói, cái khát và cả cá sấu dữ.

Nhưng dưới sự chỉ huy của người chỉ huy mưu trí ấy, Đặc công Rừng Sác đã trở thành nỗi kinh hoàng của quân xâm lược:

  • Táo bạo ngâm mình dưới nước hàng giờ để gài mìn, đánh chìm hàng trăm tàu quân sự địch trên luồng hàng hải sông Lòng Tàu — tuyến đường thủy huyết mạch vận chuyển vũ khí vào Sài Gòn.

  • Tập kích những mục tiêu tưởng chừng bất khả xâm phạm: Đốt cháy kho xăng Nhà Bè, thiêu rụi hàng triệu lít xăng dầu; đánh phá kho bom Thành Tuy Hạ; pháo kích vào các cơ quan đầu não địch...

  • Mỗi trận đánh của Đặc công Rừng Sác đều như một nét vẽ kỳ diệu của nghệ thuật chiến tranh nhân dân, nơi những con người sắt đá dùng trí tuệ và lòng quả cảm để đè bẹp vũ khí tân tiến của đối phương.

    Nỗi đau hóa thành tình yêu đồng đội

    Chiến thắng vang dội là thế, nhưng cái giá phải trả cũng vô cùng đắt đỏ. Hàng trăm chiến sĩ Đoàn 10 đã vĩnh viễn nằm lại dưới những gốc đước, gốc mắm, tan hòa vào phù sa sông nước Cần Giờ.

    Chính người chỉ huy Bảy Ước cũng mang trong mình những vết thương lòng rỉ máu khi người vợ yêu quý của ông hy sinh nơi chiến trường, để lại niềm đau thương vô hạn. Nhưng nỗi đau riêng ấy không làm ông gục ngã, mà càng thổi bùng lên tình thương bao la dành cho những người lính của mình.

    "Xương trắng nở hoa tận đáy sông

    Mênh mang Rừng Sác nhuốm màu hồng

    Năm trăm hài cốt đâu tìm thấy

    Rừng đước bạt ngàn ngập chiến công..."

    (Thơ Đại tá Lê Bá Ước)

    Những câu thơ ông viết sau chiến tranh như những dòng nước mắt lặn vào trong. Khi hòa bình lập lại, dù mang trên mình nhiều vết thương chiến tranh và đảm nhiệm nhiều vị trí công tác mới, ông Bảy Ước vẫn dành trọn tâm huyết cho một tâm nguyện: Trở lại Rừng Sác tìm kiếm hài cốt đồng đội và xây dựng Đền thờ Liệt sĩ Nhơn Trạch, Khu bảo tồn Lịch sử Rừng Sác.

    Trở về với sóng nước Rừng Sác

    Năm 2016, Đại tá Lê Bá Ước trút hơi thở cuối cùng, thanh thản đi về phía bên kia thời gian để hội ngộ cùng những người đồng chí cũ.

    Theo đúng di nguyện mộc mạc mà cảm động của ông, gia đình đã đem một phần tro cốt của ông rải xuống dòng sông Lòng Tàu — nơi ông đã cùng đồng đội chiến đấu thời thanh xuân, nơi những người lính đặc công năm xưa vẫn đang ngủ yên dưới đáy sông quê hương.

    Anh hùng Lê Bá Ước không chỉ là một huyền thoại đánh giặc với những chiến công hiển hách, mà còn là biểu tượng đẹp đẽ của tình đồng chí, lòng trung nghĩa thủy chung — một người chỉ huy trọn đời gắn bó với cánh rừng đước ngập mặn và những chiến sĩ Rừng Sác bất tử.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn