Anh hùng Lao động

Linh hồn của đất mẹ Quảng Bình

Linh hồn của đất mẹ Quảng Bình

01/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều trên sông Nhật Lệ, khi chiến tranh đang ở thời điểm ác liệt nhất của Chiến tranh Việt Nam, bầu trời Đồng Hới xám xịt, từng đợt máy bay gầm rú trên cao. Bến sông gần như vắng lặng—ai cũng tìm chỗ trú ẩn. Nhưng ở mép nước, Nguyễn Thị Suốt (Mẹ Suốt) vẫn lặng lẽ buộc lại mái chèo.

Một tốp bộ đội vừa hành quân tới, có người bị thương, cần vượt sông gấp để kịp vào chiến trường. Nhìn dòng nước đục ngầu và tiếng bom xa dần tiến lại gần, một chiến sĩ trẻ ngập ngừng:

“Mạ ơi, nguy hiểm lắm… hay chờ tối hẵng qua?”

Mẹ Suốt chỉ cười hiền, giọng chắc nịch:

“Đò của mạ còn, thì bộ đội còn đường qua sông. Lên đi con!”

Chiếc đò rời bến. Nước sông cuộn sóng, mái chèo của mẹ vẫn đều đặn, dứt khoát. Giữa dòng, tiếng máy bay bất ngờ xé toang bầu trời—rồi bom rơi! Một cột nước dựng lên cách con đò không xa, sóng đánh chao đảo. Người lính bị thương ôm chặt mạn thuyền, gương mặt tái đi.

Mẹ Suốt không hề dừng lại. Bàn tay gầy guộc siết chặt mái chèo, ánh mắt hướng thẳng sang bờ bên kia. Mỗi nhịp chèo như mạnh hơn, nhanh hơn—không phải vì sợ, mà vì sợ chậm một giây là nguy hiểm cho các con trên thuyền.

Một quả bom nữa rơi gần hơn. Nước tràn vào đò. Mẹ nhanh tay lấy chiếc nón lá tát nước, miệng vẫn động viên:

“Ráng lên, sắp tới bờ rồi!”

Trong khoảnh khắc ấy, giữa bom đạn và dòng nước dữ, hình ảnh một người mẹ già nhỏ bé mà kiên cường trở thành chỗ dựa tinh thần cho cả con thuyền.

Cuối cùng, đò cập bến an toàn. Những người lính vội dìu nhau lên bờ. Trước khi rời đi, họ quay lại, nghẹn ngào:

“Mạ giữ gìn sức khỏe… tụi con còn nhờ mạ!”

Mẹ Suốt chỉ cười, lau vội giọt nước trên mặt—không rõ là nước sông hay mồ hôi:

“Còn sức là mạ còn chèo. Khi nào hết giặc, mạ mới nghỉ.”

Rồi mẹ lại quay thuyền, trở về phía bến cũ—nơi vẫn còn những chuyến đò đang chờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn