Khác

LINH HỒN CỦA THÉP VÀ HOA PƠ-LANG

Đứng sừng sững giữa ngã sáu lịch sử của thành phố cao nguyên, Tượng đài Chiến thắng Buôn Ma Thuột với chiếc xe tăng 981 không chỉ là một công trình kiến trúc. Đó là hiện thân của một huyền thoại, một thiên sử thi oai hùng bằng thép và máu, nơi ghi dấu cú đấm thép mở màn cho Đại thắng mùa Xuân 1975.

Cần Thơ03/09/2026Đoàn xã Đạ Tẻh (Đạ Tẻh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phần I: Khúc dạo đầu trước cơn bão lửa

Tháng Ba Tây Nguyên đón chúng tôi bằng cái nắng hanh hao vàng rực như mật ong rừng và những cơn gió đại ngàn cuộn trào đất đỏ bazan. Nhưng dưới vẻ đẹp hoang dại của đất trời, một không khí ngột ngạt, căng thẳng đến nghẹt thở đang bao trùm lên toàn bộ chiến trường. Thị xã Buôn Ma Thuột nằm im lìm như một con mãnh thú bị vây hãm, không hề hay biết rằng một định mệnh lịch sử sắp sửa giáng xuống. Trong những cánh rừng già rậm rạp bao quanh thị xã, hàng vạn chiến sĩ cùng những binh đoàn xe tăng T-54 khổng lồ đã hoàn tất mọi công tác ngụy trang, lặng lẽ áp sát mục tiêu. Kế sách nghi binh xuất sắc của quân ta đã lừa được bộ tổng tham mưu địch dồn toàn lực lên hướng Bắc Tây Nguyên để phòng thủ. Giờ đây, Buôn Ma Thuột – cái 'huyệt hiểm' chiến lược, thủ phủ của Tây Nguyên – đang hoàn toàn lộ ra trước mũi súng giải phóng.

Phần II: Đêm sấm sét và cú đấm thép oai hùng

Đúng 2 giờ 3 phút sáng ngày 10 tháng 3 năm 1975, lệnh tấn công phát ra! Trời đất Tây Nguyên rung chuyển dữ dội bởi tiếng gầm thét kinh hoàng của hàng loạt trận địa pháo binh ta oanh tạc. Những dải lửa rực trời quét thẳng vào Sân bay thị xã, kho Mai Hắc Đế và tiểu khu Đắk Lắk. Tiếng nổ dây chuyền xé toạc màn đêm đen đặc, biến căn cứ phòng thủ kiên cố của địch thành một chảo lửa ngùn ngụt. Ngay sau loạt pháo mở màn, các mũi tấn công thọc sâu của quân ta như những dòng thác quét xé toạc các lớp rào gai. Binh đoàn xe tăng T-54 dũng mãnh, xích sắt gầm vang dẫm nát mọi sự kháng cự của kẻ thù, thẳng tiến vào ngã sáu trung tâm. Mưa đạn bắn xối xả, khói súng khét lẹt. Trưởng xe tăng Nguyễn Văn Dũng, người anh cả dũng cảm quê xứ Nghệ, đứng ở cửa tháp pháo chỉ huy với ánh mắt rực lửa: 'Tất cả vì miền Nam ruột thịt! Tiến lên!' Một quả đạn chống tăng bất ngờ lao tới oanh tạc vào hông xe, khói lửa bao trùm. Anh Dũng trúng đạn, máu nhuộm đỏ ngực áo. Thế nhưng, trong hơi thở cuối cùng, anh vẫn nắm chặt lấy vai người đồng đội lái xe, thét lớn: 'Đừng dừng lại! Phải cắm bằng được cờ giải phóng lên nóc Sở chỉ huy địch!' Lời nói ấy trở thành mệnh lệnh bất tử, tiếp thêm sức mạnh thần kỳ để chiếc xe tăng rùng mình xông thẳng vào sào huyệt cuối cùng của Sư đoàn 23 địch. Đúng 11 giờ trưa ngày 11 tháng 3 năm 1975, lá cờ nửa đỏ nửa xanh với ngôi sao vàng rực rỡ tung bay kiêu hãnh giữa trời giải phóng Buôn Ma Thuột.

Phần III: Tượng đài bất tử và ngọn lửa tri ân

Nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến trường đẫm máu năm xưa nay đã thay thế bằng một Ngã Sáu sầm uất, rực rỡ cờ hoa của một thành phố thủ phủ cà phê hiện đại. Nơi cửa ngõ trận đánh khốc liệt năm ấy, Tượng đài Chiến thắng Buôn Ma Thuột sừng sững mọc lên giữa lòng lộng gió. Hình tượng chiếc xe tăng oai phong hướng nòng pháo về phía trước không chỉ là nhân chứng bằng bê tông cốt thép, mà chính là linh hồn của hàng ngàn anh hùng liệt sĩ đã gửi lại tuổi thanh xuân đôi mươi vào đất mẹ bazan. Mỗi mùa hoa pơ-lang nở đỏ rực góc trời tháng Ba, dòng người lại đổ về chân tượng đài để nghiêng mình kính cẩn. Tượng đài đứng đó, hiên ngang giữa nắng gió đại ngàn, vang vọng bài ca khải hoàn và là lời nhắc nhở đanh thép cho thế hệ mai sau về cái giá của độc lập, tự do và hòa bình hôm nay. Sức mạnh chiến thắng Buôn Ma Thuột sẽ mãi mãi là ngọn đuốc rực sáng soi đường cho khát vọng vươn mình của dân tộc!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn