Lính kho làm quân hiệu giải phóng
QĐND - Những chiếc quân hiệu “nửa xanh nửa đỏ” hiện nay được lưu giữ trang trọng trong không gian trưng bày tại nhiều bảo tàng chứng tích chiến tranh của Việt Nam...
QĐND - Những chiếc quân hiệu “nửa xanh nửa đỏ” hiện nay được lưu giữ trang trọng trong không gian trưng bày tại nhiều bảo tàng chứng tích chiến tranh của Việt Nam. Chiếc quân hiệu ấy gắn liền với hình ảnh người chiến sĩ Quân Giải phóng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Khi nghe Thượng tá Lê Quang Thoai, nguyên Phó chủ nhiệm Kho tổng hợp 212 (Tổng cục Hậu cần) chia sẻ, chúng tôi mới biết người làm ra 20 vạn chiếc quân hiệu giải phóng cách đây hơn 40 năm là những người lính thủ kho lặng thầm và tỉ mỉ...
|
Chiếc quân hiệu từng được trang bị cho lực lượng Quân Giải phóng tiếp quản Sài Gòn năm 1975. |
Hồi ấy, tôi công tác tại Phân kho 73, Kho 207 đóng quân tại thôn Nga Mi, xã Thanh Mai, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây (cũ). Các phân kho được bố trí gần nhà ga, bến cảng, thuận tiện giao thông thủy bộ, kín đáo, bí mật, an toàn. Tổng kho được giao nhiệm vụ: Tổ chức tiếp nhận hàng viện trợ của các nước XHCN, chủ yếu là Trung Quốc và Liên Xô, hàng sản xuất trong nước đúng, đủ số lượng, chất lượng theo kế hoạch được giao.
Tôi nhớ, khoảng 18 giờ ngày 26-4-1975, toàn đơn vị được lệnh tập trung khẩn cấp, nghe mệnh lệnh “Thần tốc, thần tốc hơn nữa, táo bạo, táo bạo hơn nữa” của Quân ủy Trung ương và Bộ Tổng tư lệnh chỉ đạo Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, do đồng chí Trung tá Phạm Văn Ngôn-Chủ nhiệm tổng kho truyền đạt và ra lệnh cho đơn vị bước vào chiến dịch đặc biệt làm suốt ngày đêm, từ ngày 27-4 đến 1-5-1975: Sơn một nửa xanh, một nửa đỏ 10 vạn quân hiệu to, 10 vạn quân hiệu nhỏ và đến Xí nghiệp May 20 nhận 2 vạn lá cờ Quân Giải phóng, đóng gói vận chuyển sang sân bay Gia Lâm, cử người áp tải vào giao cho Cục Hậu cần B2 tại sân bay Tân Sơn Nhất trước 11 giờ ngày 1-5-1975. Đây là nhiệm vụ hết sức gấp rút về thời gian, khối lượng công việc lớn, lần đầu tiên và duy nhất kho được làm. Ngay lập tức, toàn thể cán bộ, chiến sĩ sở chỉ huy tổng kho và Phân kho 73 với khoảng 80 đồng chí được tập trung làm nhiệm vụ.
|
Thượng tá Lê Quang Thoai kể cho cháu nghe về kỷ niệm xưa. Ảnh: Tuấn Tú. |
Sáng 27-4-1975, tổng kho cử 2 đồng chí đi trên chiếc xe con “đít vuông” đến Nhà máy Sơn tổng hợp Hà Nội để mua sơn; 2 đồng chí đi xe đạp từ tổng kho cách trung tâm Hà Nội khoảng 35km vào các cửa hàng bách hóa để mua bút lông, 2 đồng chí đạp xe đến làng Đa Sỹ (Hà Tây trước đây) đặt làm dao cạo sơn, 4 đồng chí cùng 2 xe tải đến Xí nghiệp May 20 nhận cờ, một lực lượng vào kho nhận 10 vạn quân hiệu to, 10 vạn quân hiệu nhỏ đưa ra sân trụ sở tổng kho. Sau khi đã chuẩn bị xong vật tư, dụng cụ cho nhiệm vụ, trưa 27-4-1975, chúng tôi bắt đầu triển khai. Khó nhất là khâu cạo một nửa sơn đỏ của quân hiệu vì sản phẩm thiết diện rất nhỏ, lực tác động lên sản phẩm ít, chỉ cần một động tác không khéo là hỏng cả. Ban đầu, chúng tôi định sơn một nửa xanh phủ lên trên nửa đỏ của huy hiệu gốc, nhưng hồi đó do sơn phải pha xăng mới dùng được nên khi sơn lên để một lúc lại tự chảy trôi đi. Không thành công. Cuối cùng, giữ như phương án ban đầu, mọi người tỉ mỉ, cẩn thận làm từng động tác, vừa làm vừa động viên nhau cố gắng. Với quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ đúng thời gian, chúng tôi đã làm việc ngày đêm không nghỉ, đói thì dừng lại ăn, buồn ngủ thì tranh thủ chợp mắt ngay tại chỗ, xong lại lao vào công việc. Qua 3 ngày, công việc cũng quen dần và đã hình thành dây chuyền: Bộ phận cạo, quét sơn, phơi khô, thống kê, đóng gói hoạt động rất nhịp nhàng. Đến khoảng 12 giờ trưa 30-4-1975, được tin Sài Gòn giải phóng, tay chân, quần áo vẫn còn dính sơn, chúng tôi ôm chầm lấy nhau nhảy lên reo hò sung sướng. Phải mất khoảng 10 phút, sau khi đồng chí Chủ nhiệm tổng kho trực tiếp gõ kẻng, mọi người mới “sực tỉnh” để vào vị trí tiếp tục làm việc, tâm trạng vẫn chưa hết sung sướng. Như được tiếp thêm lửa sau tin chiến thắng, năng suất làm việc tăng gấp đôi, gấp ba so với trước. Đến khoảng 3 giờ ngày 1-5, chúng tôi đóng gói xong lô hàng, xếp lên xe. 5 giờ sáng, hàng đã tập kết ở sân bay Gia Lâm đưa lên máy bay. Trung sĩ Nguyễn Văn Quang được cử áp tải vào giao cho Cục Hậu cần B2 ở sân bay Tân Sơn Nhất. Ở Hà Nội, chúng tôi hồi hộp đợi tin báo về. Tuy nhiên, do điều kiện lúc bấy giờ, phải đến quá trưa ngày 2-5, đồng chí Quang mới điện được về báo hàng đã giao đúng thời hạn, kịp thời trang bị cho lực lượng giải phóng làm nhiệm vụ tại Sài Gòn. Toàn đơn vị thở phào vì đã hoàn thành nhiệm vụ...




