Bài viết

Lính lái xe Trường Sơn – Những trái tim kiên cường sau tay lái

Trên tuyến lửa Trường Sơn khốc liệt, bộ đội lái xe vận tải đã tạo nên một kỳ tích vĩ đại của chiến tranh nhân dân. Đối mặt với "tọa độ chết" do máy bay Mỹ ném bom cày xới, họ vẫn bám vô lăng, ngày đêm điều khiển những chiếc xe không kính, không mui lao về phía trước. Khí phách ngang tàng, nụ cười lạc quan phủ đầy bụi đỏ và ý chí 'Yêu xe như con, quý xăng như máu' của cả những nam và nữ chiến sĩ lái xe đã giữ vững huyết mạch chi viện, góp phần quyết định vào thắng lợi giải phóng miền Nam.

TP. Hồ Chí Minh14/08/2026Xã Ba Vì (Đoàn xã Ba Vì)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dòng máu muốn nuôi sống cơ thể phải nhờ đến những huyết mạch không ngừng luân chuyển. Trong cuộc kháng chiến trường kỳ chống Mỹ cứu nước vĩ đại, huyết mạch của toàn dân tộc để chi viện cho miền Nam ruột thịt chính là tuyến đường mòn Hồ Chí Minh huyền thoại. Để giữ cho dòng chảy ấy không bao giờ bị đứt đoạn trước hàng triệu tấn bom đạn hủy diệt của kẻ thù, lịch sử đã vinh danh một thế hệ những người anh hùng thầm lặng mà vô cùng oanh liệt. Họ không trực tiếp cầm súng xáp lá cà nơi chiến hào, vũ khí của họ là chiếc vô lăng, là những chuyến hàng trĩu nặng ân tình. Đó là những người lính lái xe Trường Sơn – những con người quả cảm đã vượt qua vạn dặm "đường bom" để dệt nên khúc tráng ca khải hoàn của ngày đại thắng.

Nhắc đến bộ đội vận tải Trường Sơn là nhắc đến những con người ngày đêm khiêu vũ với tử thần. Nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện chiến lược này, đế quốc Mỹ đã biến dãy Trường Sơn thành những "tọa độ lửa", trút xuống nơi đây đủ mọi loại vũ khí tàn khốc nhất: bom từ trường, bom bi, bom napalm, chất độc hóa học... Bầu trời Trường Sơn hiếm khi có một ngày tĩnh lặng, mặt đất bị cày xới nát nhừ, những cung đường vắt vẻo bên bờ vực thẳm luôn rình rập hiểm nguy. Thế nhưng, giữa chốn "rừng thiêng nước độc, bom gầm đạn réo" ấy, những đoàn xe vận tải mang biển số của cả miền Bắc vẫn nối đuôi nhau rầm rập tiến ra tiền tuyến, mang theo lương thực, vũ khí và cả những đoàn quân.

Sự khốc liệt của chiến tranh không thể đè bẹp được ý chí của những người lính trẻ, mà trái lại, càng hun đúc nên trong họ một tinh thần lạc quan, một chất lãng mạn vô song. Hình ảnh những chiếc xe tải biến dạng vì bom đạn đã đi vào những vần thơ bất hủ của Phạm Tiến Duật như một biểu tượng kiêu hãnh tuyệt đẹp: "Không có kính không phải vì xe không có kính / Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi". Ngồi trong những buồng lái trống hoác, mui xe vỡ nát, thùng xe xước sẹo; mặc cho bụi xịt mù trời làm tóc trắng xóa như người già, mặc cho mưa tuôn xối xả ướt sũng áo, những người lính ấy vẫn "nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng".

Bất chấp hiểm nguy, họ đạp ga lao về phía trước với một chân lý rực sáng: "

Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước

Chỉ cần trong xe có một trái tim".

Đặc biệt, lực lượng cầm vô lăng vượt đường bom năm ấy không chỉ có những nam thanh niên sức dài vai rộng, mà còn có sự góp mặt của những bóng hồng kiên cường. Tiêu biểu là Trung đội nữ lái xe Trường Sơn (mang tên nữ anh hùng Nguyễn Thị Hạnh) với hàng chục cô gái tuổi đôi mươi. Những đôi bàn tay vốn mềm mại đã chai sần vì vần vô lăng, tự tay thay lốp bò, sửa máy, dũng cảm lách xe qua những hố bom khổng lồ dưới ánh pháo sáng của máy bay địch. Họ chứng minh cho thế giới thấy sức mạnh phi thường và ý chí không gì lay chuyển nổi của phụ nữ Việt Nam trên tuyến lửa.

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, những cung đường Trường Sơn chi chít hố bom năm xưa nay đã nhường chỗ cho những đại lộ thênh thang mang khát vọng hòa bình. Nhưng hình ảnh "Người lính lái xe vượt đường bom" vẫn mãi mãi là một đài hoa bất tử tạc vào dáng hình đất nước. Bằng chiếc vô lăng và trái tim yêu nước nồng nàn, họ đã chở cả tuổi thanh xuân, máu xương và niềm tin của cả dân tộc, chở cả mùa xuân Đại thắng tiến về Sài Gòn, thu non sông trọn vẹn về một mối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lính lái xe Trường Sơn – Những trái tim kiên cường sau tay lái | Câu chuyện thời hoa lửa