Lính liên lạc
Trăng thượng tuần bị mây xám che khuất, chỉ còn lại thứ ánh sáng mờ đục như men sứ cũ, rây xuống đại ngàn Trường Sơn. Trong bóng tối đặc quánh của rừng già, tiếng lá khô vỡ vụn dưới đế giày vải nghe giòn tan đến rợn người. Ông – khi ấy là gã lính liên lạc trẻ măng với đôi mắt còn vương chút thư sinh – đang nín thở trong một cuộc độc hành giữa lồng ngực của núi rừng. Phía trước là con suối ngang qua bản. Mùa đông năm ấy, cái lạnh không len lỏi mà nó ập đến, bủa vây, rồi cào xé da thịt. Khi đôi c
Trăng thượng tuần bị mây xám che khuất, chỉ còn lại thứ ánh sáng mờ đục như men sứ cũ, rây xuống đại ngàn Trường Sơn. Trong bóng tối đặc quánh của rừng già, tiếng lá khô vỡ vụn dưới đế giày vải nghe giòn tan đến rợn người. Ông – khi ấy là gã lính liên lạc trẻ măng với đôi mắt còn vương chút thư sinh – đang nín thở trong một cuộc độc hành giữa lồng ngực của núi rừng.
Phía trước là con suối ngang qua bản. Mùa đông năm ấy, cái lạnh không len lỏi mà nó ập đến, bủa vây, rồi cào xé da thịt. Khi đôi chân trần chạm vào làn nước, một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, khiến lồng ngực ông thắt lại. Nước suối len vào từng thớ thịt, buốt nhức như có hàng ngàn mũi kim bạc đang đâm thấu vào xương tủy.
Giữa dòng chảy xiết, khi nước đã dâng lên quá đầu gối, một tiếng động lạ từ phía bụi rậm bên kia bờ dội tới. Sột soạt.
Thế giới quanh ông bỗng chốc đông cứng lại. Ông đứng sững giữa dòng suối, hơi thở kẹt lại nơi cổ họng. Tay ông siết chặt quai súng, ngón trỏ đặt nhẹ lên lẫy cò, sẵn sàng cho một kịch bản tồi tệ nhất. Trong cuộc chiến này, bóng tối thường là đồng minh nhưng cũng là kẻ thù đáng sợ nhất. Mỗi giây trôi qua dài như cả thế kỷ, chỉ có tiếng nước chảy róc rách qua kẽ đá và nhịp tim đập thình thình vào lồng ngực như tiếng trống trận.
Thế rồi, từ trong màn sương mù mịt, một cặp mắt xanh biếc hiện ra. Không phải họng súng đen ngóm của kẻ thù, mà là một chú hươu rừng. Nó đứng đó, thanh mảnh và ngơ ngác, bốn chân nhỏ nhắn in bóng xuống dòng nước lấp lánh. Hai sinh linh – một kẻ mang vũ khí và một sinh vật của hoang dã – lặng lẽ nhìn nhau qua làn hơi nước mờ ảo.
Trong khoảnh khắc ấy, họng súng của ông hạ xuống. Sự thù tạt, nỗi sợ hãi và những toan tính sinh tồn bỗng chốc tan biến. Ông nhìn thấy trong đôi mắt con vật một sự tĩnh lặng đến kỳ lạ. Nó như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng, giữa vùng đất đang bị xới tung bởi bom đạn này, sự sống vẫn đang âm thầm hiện hữu, trong sáng và thánh thiện.
Con hươu khẽ nghiêng đầu, rồi lững thững quay gót trở lại đại ngàn sâu thẳm.
Khi ông đặt chân lên bờ bên kia, trời đã bắt đầu hửng sáng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm hồng cả một vùng sương sớm. Bức thư mật vẫn nằm yên trong túi áo ngực, sưởi ấm bởi nhịp đập của một trái tim vừa đi qua lằn ranh của cái chết và vẻ đẹp. Ông nằm vật ra bãi cỏ ven đường, hít căng lồng ngực mùi hương của đất ẩm và sự sống.
Chiến tranh có thể tàn phá những cánh rừng, nhưng không bao giờ có thể dập tắt được khoảnh khắc bình yên mà một người lính trẻ tìm thấy giữa dòng suối lạnh năm nào. Đó là lý do để ông đi tiếp, đi cho đến ngày khói lửa lùi xa, để lại sau lưng một dải xanh của hy vọng.



