Cựu chiến binh

LÍNH PHÁO BINH BẮN LOẠT ĐẠN CUỐI VÀO XE TĂNG ĐỊCH

Câu chuyện kể về một khẩu đội pháo phải chiến đấu trong tình thế nguy cấp, chỉ còn lại ít đạn dược cuối cùng nhưng vẫn kiên quyết bắn loạt đạn quyết định để chặn đoàn xe tăng địch đang áp sát.

Hưng Yên12/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, mặt trận Quảng Trị trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Các đơn vị pháo binh của ta liên tục phải đối đầu với những đợt phản kích dữ dội từ lực lượng tăng – thiết giáp của địch. Khẩu đội pháo của Nguyễn Văn Tự, thuộc tiểu đoàn pháo 122mm, được giao nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao then chốt – nơi được coi là “cửa ngõ xung kích” của quân địch.

Sáng hôm đó, sau nhiều giờ pháo kích dữ dội từ phía địch, các trinh sát báo tin: một đoàn xe tăng M48 đang tiến nhanh theo đường mòn phía tây, hòng đánh thốc vào sườn đội hình của ta. Khẩu đội của Tự lập tức vào vị trí, nhưng tình hình vô cùng căng thẳng:
Trong hầm chỉ còn đúng 5 quả đạn pháo.

Tự – khẩu đội trưởng – nhìn những đồng đội mặt mũi sạm khói, ánh mắt kiên cường:
“Còn đạn là còn chiến đấu. Phải chặn cho bằng được.”

Khi những tiếng động cơ gầm rú vọng đến gần, cả khẩu đội căng mắt qua khe quan sát. Từng chiếc xe tăng bọc thép lù lù hiện ra trong làn bụi đất. Khoảng cách chỉ còn dưới 1.000 mét – tầm hiệu quả nhưng cũng là lúc nguy hiểm nhất.

Phát đạn thứ nhất rít lên, nổ tung ngay trước mũi chiếc xe đi đầu, buộc đội hình địch dừng lại.
Phát thứ hai bắn trúng hông xe thứ hai, lửa bốc lên dữ dội.

Địch lập tức chuyển hướng pháo 105mm bắn dồn dập vào trận địa. Đất đá đổ xuống, một pháo thủ bị thương ở vai. Tự lao tới thay vị trí, đẩy quả đạn thứ ba vào buồng pháo.
Phát thứ ba làm nghiêng chiếc tăng thứ ba, khiến nó mắc kẹt bên mép hào.

Khói bụi mù mịt, trận địa rung chuyển. Cả khẩu đội chỉ còn hai quả đạn – hai hy vọng cuối.

Tự hét lớn át tiếng đạn:
“Cố lên! Hai quả nữa phải đánh trúng!”

Phát thứ tư bắn trúng vào đoàn xe phía sau, khiến cả đội hình địch hỗn loạn, không thể tiến lên.

Chỉ còn một quả đạn cuối cùng.
Tự lấy lại bình tĩnh, căn chỉnh tỉ mỉ từng thông số, như thể gom hết sức lực và niềm tin vào lần khai hỏa cuối. Anh gạt chốt.

Tiếng pháo nổ chát chúa.
Quả đạn lao đi, chạm trúng tháp pháo chiếc xe đi đầu ─ bùng lên thành cột lửa lớn, đẩy cả đội hình tăng thiết giáp vào thế buộc phải rút lui.

Khi làn khói tan dần, khẩu đội pháo chỉ còn những người lính kiệt sức, mặt đen nhẻm, áo rách vì sức ép bom đạn. Nhưng ai nấy đều nở nụ cười nhẹ nhõm. Họ đã giữ được điểm cao. Họ đã hoàn thành nhiệm vụ với 5 quả đạn cuối cùng.

Sau này, khi được hỏi điều gì khiến anh vững vàng đến vậy, Nguyễn Văn Tự chỉ nói:
“Phía sau chúng tôi là cả đơn vị, cả quê hương. Chỉ cần còn một quả đạn, chúng tôi sẽ không để xe tăng địch tiến thêm một bước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÍNH PHÁO BINH BẮN LOẠT ĐẠN CUỐI VÀO XE TĂNG ĐỊCH | Câu chuyện thời hoa lửa