Lính Pháo binh - Trịnh Minh Chung
Ký Ức Người Lính Pháo Phòng Không
Tôi tên Trịnh Minh Chung, sinh năm 1992, nhập ngũ năm 2005 tại Tiểu đoàn 2, Lữ đoàn PK 297.
Sau 3 tháng huấn luyện tân binh tôi được biên chế vào pháo đội, pháo 57mm. Lúc đấy tôi vừa học hợp với A3 theo pháo 57mm là thứ vũ khí đi vào lịch sử phòng không Việt Nam trong cao trào kháng chiến chống phá hoại miền Bắc của không quân Hoa Kỳ.
Pháo phòng không 57mm có tầm bắn cao, bắn ngày, nhưng lúc thực hành bắn ban đêm thì rất khó, tôi hiểu rằng khi chiến tranh xảy ra ban đêm thì không thể để cho máy bay địch vượt qua hàng rào phòng không được.
Chỉ cần một tín hiệu báo động, cả đơn vị bật dậy như lò xo, người mở khóa nòng, người quay bệ pháo, người chỉnh tầm, người lấy liều, người nạp đạn, thao tác rất nhanh, chính xác như một bản nhạc đã luyện tập đến mức hoàn hảo.
Dù có luyện tập vất vả nhưng tinh thần học tập của người lính, những khoảnh khắc căng thẳng, ca trực gác đêm, những phút giây lao động tăng gia sản xuất.
Tuy nhiên khoảnh khắc đáng nhớ nhất là lúc 6 giờ chiều, cả đơn vị cùng nhau chuẩn bị bữa ăn, cùng nhau dọn dẹp thao trường, thao trường sạch sẽ.
Hồi đó chúng tôi đến phiên, những pháo thủ phải trực 100% quân số đứng bên khẩu pháo suốt mùa mưa. Những lúc như thế tôi cảm thấy mình càng phải kiên định, sẵn sàng hoàn thành tốt các nhiệm vụ.
Pháo đội trưởng nhắc nhở chúng tôi: Tôi hiểu rõ là một người lính.
“Mưa to là mưa pháo, mưa nhỏ là không mưa”.
Câu khẩu hiệu ấy vẫn theo chân chúng tôi đến lúc xuất ngũ, cùng với những người lính đã đi cùng tôi đến tập huấn.
Ngày rời đơn vị, tôi đặt tay lên nòng pháo lạnh quen, bao kỷ niệm ùa về: tiếng còi báo động, tiếng quay của bánh răng, tiếng quát điều lệnh dõng dạc và tất cả tiếng cười của thao trường.
Rời quân ngũ, hình ảnh khẩu pháo 57mm vẫn đứng đó, hiên ngang bền bỉ.
Tháng năm như chứng kiến những người lính chúng tôi từng gắn bó với nó.


