Lính phòng không
Một số người dân Hà Nội vừa làm việc vừa tham gia phòng không. Họ không phải lính chuyên nghiệp nhưng khi thành phố bị đe dọa, họ đứng trên mái nhà, tại các vị trí được phân công, cùng lực lượng dân quân tự vệ quan sát bầu trời.
Một người công nhân nói với đồng đội: “Đêm nay chắc sẽ căng.”
Người bên cạnh đáp: “Căng thì càng phải tỉnh.”
Rồi còi báo động vang lên. Mọi người vào vị trí.
Phía xa, những đốm sáng xuất hiện, tiếng súng phòng không vang lên. Người công nhân bám chặt khẩu súng anh không nghĩ mình đang làm điều gì vĩ đại.
Anh chỉ nghĩ: “Đây là thành phố của mình.”
Đó là điều giản dị nhưng mạnh mẽ. Hà Nội không chỉ được bảo vệ bởi những trận địa lớn mà còn được bảo vệ bởi từng con người bình thường đó là Người công nhân, người lái xe, người bác sĩ, người giáo viên, người dân quân. Mỗi người làm một phần việc, mỗi người góp một chút sức lực. Và từ hàng triệu điều bình dị ấy tạo nên sức mạnh của cả thành phố.


