Lính thời chúng tôi
Có thể bạn không tin!
-chào thủ trưởng ạ!
-thủ gì; cậu cứ gọi tớ bằng anh là được!
-anh đi lính được mấy năm rồi?
-7 năm!
Nhìn lên ve áo của anh thấy đôi quân hàm H1-hạ sỹ nhuốm mầu thời gian-định nói: “7 năm mà quân hàm mới được đến hạ sỹ… “ nhưng sợ chạm vào lòng tự ái-nên thôi, rồi hỏi tiếp:
-anh được 7 năm tuổi quân rồi mà sao “Họ” không cho anh ra quân nhỉ?
đã có lúc sắp được ra quân nhưng tình hình biên giới căng thẳng nên “Họ” “giữ” lại!
-giữ lại mà không phong quân hàm cho anh nhỉ?, thế này thì thiệt thòi cho anh quá…!
-cũng là tại “tao” một phần (lúc cảm thông anh xưng mày-tao cho thân mật) ít học-(lớp 3, hay 4 gì đó)-đã vậy lại còn tật “hay cãi” với thủ trưởng…!
Trên đây là người lính mà tôi đã gặp, nhưng đây chưa phải trường hợp “cá biệt” còn nhiều những trường hợp đại loại như: 20 năm tuổi quân rồi mà quân hàm mới có trung úy, rồi thì có anh lính còn không biết chữ nữa cơ, (ai không tin cứ hỏi thầy Tuyển Hoàng Minh)
Bàn chút xíu về công tác:
Có những công việc đòi hỏi người phải có trình độ văn hóa lớp 10/10 (như kế toán pháo binh chẳng hạn) ấy thế mà có anh lính trình độ mới đến lớp 7/10 mà vẫn làm nhoay nhoáy đấy thôi; hỏi ra-nói: “làm nhiều khắc biết!”
sơ sơ tí ti về đời sống-sinh hoạt:
Riêng vấn đề này thì cả nước biết, có mà kể cả ngày không hết-sau này người ta hay dùng cụm từ “thời kỳ khó khăn”, ví dụ điển hình: mùa đông biên giới phía bắc “cái rét biên thùy lạnh buốt thịt da… “ cả tiểu đội có tấm áo bông, “chỉ được mặc khi thay nhau đứng gác”
Còn nhiều chuyện để kể, xin sơ qua mấy chuyên như đã nêu ở trên, ý nói lên rằng: tình hình đất nước khi ấy “tất cả cho tiền tuyến” tuyển quân trong đợt tổng động viên nên có tình trạng như thế, rồi thì đất nước còn nghèo nàn v.v… nên cuộc sống của những người lính không sao tránh khỏi những khó khăn gian khổ, ấy vậy mà tình “đoàn kết thương yêu nhau như anh em ruột thịt lúc thường cũng như lúc ra trận” nên đã hoàn thành được nhiệm vụ trên giao!
Nay nhân dịp kỷ niệm 80 năm ngày thành lập QĐNDVN 22/12/1944-22/12/2024 lão cựu binh có đôi dòng hồi tưởng nhớ về một thời gian khó, (nói nhiều ai đó lại cho là-mấy ông cựu binh hay ôn nghèo kể khổ)… trong thâm tâm tôi vẫn thầm nghĩ “mình còn may mắn lắm so với nhiều nhiều đồng đội ngã xuống nơi biên cương, thậm chí có đơn vị sau trận đánh số người sống trở về chỉ = 1 phần/(…)-mà tôi đã được chứng kiến (xem video)
Ps: cả nước-nhất là các nhóm hội “cựu binh” đang rần rần tổ chức gặp mặt nhân ngày kỷ niệm thành lập quân đội, đôi dòng hồi tưởng và mong sao sống vui sống khỏe để còn thấy được nhiều lần kỷ niệm như này nữa!


