LÍNH THÔNG TIN: SỢI DÂY ĐỒNG XUYÊN QUA LỬA ĐẠN
Trong chiến tranh, nếu bộ binh là nắm đấm, thì lính thông tin chính là hệ thần kinh. Ông Liên, một chàng trai gầy gò với cuộn dây đồng nặng trĩu trên vai, đã sống những năm tháng mà mạng sống của hàng trăm đồng đội phụ thuộc vào độ bền của một sợi dây mảnh. Ngôn ngữ của ông năm ấy là tiếng tạch sè của máy Morse và những nhịp gõ đều đặn như nhịp tim của đất mẹ.
Trong chiến tranh, nếu bộ binh là nắm đấm, thì lính thông tin chính là hệ thần kinh. Ông Liên, một chàng trai gầy gò với cuộn dây đồng nặng trĩu trên vai, đã sống những năm tháng mà mạng sống của hàng trăm đồng đội phụ thuộc vào độ bền của một sợi dây mảnh. Ngôn ngữ của ông năm ấy là tiếng tạch sè của máy Morse và những nhịp gõ đều đặn như nhịp tim của đất mẹ.
Giữa những trận pháo kích dữ dội ở Đường 9 - Nam Lào, khi mặt đất bị xới tung và mọi liên lạc bị cắt đứt, ông Liên đã lao ra khỏi hầm. Giữa màn đêm đỏ rực lửa đạn, ông bò trườn như một con rết trên mặt đất đầy mảnh gang. Hình ảnh tượng hình nhất về ông chính là khoảnh khắc phát hiện dây bị đứt nhưng không có kìm nối: ông đã dùng hàm răng của mình, cắn chặt hai đầu dây đồng để làm cầu nối điện. Một luồng điện chạy qua người, làm rung chuyển cả cơ thể, nhưng ông nghiến răng chịu đựng để mệnh lệnh hành quân được truyền đi thông suốt. Lúc đó, cơ thể ông không còn là máu thịt, mà là một phần của mạch máu thông tin xuyên qua cái chết.
Hòa bình lập lại, ông Liên trở về với đôi tai đã nặng đi vì những chấn động nổ và hàm răng đã mòn vẹt. Hiện tại, ông là người bảo trì đường dây điện thoại tình nguyện cho một xã vùng sâu vùng xa ở Hà Giang. Hình ảnh ông lão gần 80 tuổi, vẫn đeo chiếc túi đồ nghề sờn cũ, thoăn thoắt trèo lên những cột điện cao vút giữa mây ngàn đã trở thành biểu tượng của sự tận tụy.
Ông bảo, tiếng gió rít qua những sợi dây cáp hiện đại làm ông nhớ về tiếng rè rè của chiếc máy thông tin năm cũ. Ông dành thời gian rảnh để dạy mật mã Morse cho đám trẻ trong làng, coi đó như một trò chơi trí tuệ để chúng hiểu về giá trị của sự kết nối. Với ông Liên, sợi dây đồng năm xưa vẫn đang chảy trong huyết quản, nối liền quá khứ oanh liệt với hiện tại yên bình bằng một niềm tin chưa bao giờ đứt đoạn.



