LÔ CỐT MỒ CHÔN QUÂN THÙ
Đêm ấy, mưa rừng trút xuống như xé cả cánh núi phía tây Quảng Trị. Tiểu đội của Lâm nằm ép sát dưới con hào ngập nước, trước mặt là chiếc lô cốt bê tông của địch nằm chình ình trên ngọn đồi đất đỏ. Từ trong đó, từng loạt đại liên quét sáng rực màn đêm, đạn cày tung cây cỏ, ghim xuống mặt đất những tia lửa đỏ rực. Chiếc lô cốt ấy đã trở thành nỗi ám ảnh suốt nhiều tháng trời. Bao nhiêu chuyến vận tải của quân ta đi qua con đường độc đạo dưới chân đồi đều bị chúng phát hiện. Bao nhiêu chiến sĩ đã ngã xuống bởi hỏa lực từ cái “mồ chôn người sống” ấy. Dân quanh vùng gọi nó là “hang quỷ”. Đêm nay, đại đội nhận lệnh phải đánh sập bằng được. Lâm siết chặt khẩu AK, quay sang nhìn đồng đội. Hòa “sẹo” đang cắn chặt môi, tay ôm bộc phá. Còn Tuấn liên lạc thì run lên vì lạnh, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc. Đại đội trưởng Bình bò đến gần, giọng trầm thấp: – Bằng mọi giá phải diệt lô cốt trước khi trời sáng. Nếu không, bộ đội phía sau không thể vượt đồi. Mọi người gật đầu. Tiếng pháo hiệu vụt sáng trên trời. Ngay lập tức, cả quả đồi rung chuyển bởi tiếng DKZ của quân ta từ phía sau nã lên. Đất đá tung mù mịt. Nhưng lô cốt địch vẫn đứng đó như con thú thép lì lợm. Từ trong lỗ châu mai, súng đại liên lại rít lên. Một chiến sĩ vừa lao lên liền ngã gục. – Yểm trợ! Yểm trợ! – tiếng hô vang lên giữa tiếng đạn. Lâm nghiến răng bò sát mặt đất. Bùn đất lạnh ngắt tràn vào ngực áo. Anh nhìn thấy khoảng cách đến lô cốt chỉ còn chừng ba mươi mét, nhưng mỗi mét đều đổi bằng máu. Địch bên trong gào thét bằng tiếng lóng Mỹ lẫn tiếng ngụy. Ánh lửa đầu nòng lóe liên hồi. Bất ngờ, Hòa “sẹo” lao vụt lên. – Tao tới đây! Anh ôm khối bộc phá nặng trĩu, chạy zíc zắc giữa làn đạn. Một tràng đại liên quét ngang. Hòa khựng lại, máu bắn đỏ vai áo, nhưng vẫn nghiến răng lao tiếp. – Che cho Hòa! Lâm cùng mấy chiến sĩ đồng loạt nổ súng áp chế. Đạn AK quất liên hồi vào lỗ châu mai. Hòa đã áp sát được chân lô cốt. Anh giật dây cháy chậm rồi lăn mạnh khối bộc phá vào cửa thép. – Nằm xuống! Tiếng nổ vang trời. Cả quả đồi rung lên dữ dội. Một mảng bê tông vỡ tung, nhưng lô cốt vẫn chưa sập hẳn. Từ bên trong, tiếng súng lại vang lên điên cuồng hơn. Khói bụi tan dần. Hòa nằm bất động dưới chân lô cốt. Lâm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. – Hòa hy sinh rồi… Nhưng chưa ai kịp đau xót thì địch bắt đầu phản kích. Từng quả lựu đạn ném xuống triền đồi. Đất đá nổ tung. Đại đội trưởng Bình quát lớn: – Xung phong! Không cho chúng kịp gọi viện binh! Cả tiểu đội bật dậy lao lên. Lâm trèo qua lớp dây thép gai cháy đen, tay cầm thủ pháo. Anh áp sát lỗ thủng vừa bị phá. Bên trong lô cốt tối om, chỉ còn ánh lửa nhập nhòe và tiếng la hét hỗn loạn. Một tên địch vừa ló đầu ra liền bị Tuấn bắn gục. Lâm rút chốt lựu đạn, ném mạnh vào trong. Ầm! Tiếng nổ dội vang như xé tung căn hầm bê tông. Rồi bất ngờ… Im lặng. Chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên lớp sắt cháy. – Tiến vào! Mấy chiến sĩ cẩn thận tràn vào bên trong. Mùi thuốc súng, máu và khói khét đặc quánh khiến ai cũng nghẹn thở. Ánh đèn pin quét qua những bức tường loang lổ. Bên trong lô cốt, lính địch nằm ngổn ngang. Có kẻ vẫn còn ôm chặt khẩu súng cháy sém. Có kẻ chết gục bên máy vô tuyến chưa kịp gọi cứu viện. Lâm đứng lặng người. Cái lô cốt từng gieo chết chóc cho bao người giờ biến thành mồ chôn chính quân địch. Ngoài trời, tiếng quân ta reo vang khắp sườn đồi: – Chiếm được lô cốt rồi! – Mở đường thành công rồi! Đại đội trưởng Bình bước vào, mắt đỏ hoe khi nhìn thấy thi thể Hòa được đồng đội đưa vào. Ông cúi xuống tháo chiếc khăn rằn trên cổ mình đắp lên ngực người chiến sĩ trẻ. – Đồng chí đã hoàn thành nhiệm vụ… Không ai nói gì. Chỉ có tiếng mưa vẫn rơi. Rạng sáng, từng đoàn bộ đội vượt qua ngọn đồi tiến về phía trước. Con đường vận tải cuối cùng đã được mở. Phía sau họ, chiếc lô cốt cháy đen nằm im lìm giữa sương núi. Người dân quanh vùng kéo lên nhìn. Một cụ già chống gậy đứng rất lâu rồi chậm rãi nói: – Bao nhiêu người dân chết vì cái ổ súng này… giờ nó thành mồ chôn quân thù rồi… Lâm ngồi bên cửa lô cốt đổ nát, lặng lẽ lau khẩu súng đầy bùn đất. Anh nhớ đến Hòa “sẹo” với nụ cười ngang tàng lúc chiều còn ngồi chia nhau nắm cơm vắt. Chiến tranh là vậy. Có những người ra đi ở tuổi đôi mươi để đổi lấy con đường sống cho đồng đội và quê hương. Mặt trời dần lên phía sau đỉnh núi. Ánh nắng đầu tiên chiếu xuống chiếc lô cốt tan hoang như phủ lên nó một màu vàng lạnh lẽo. Từ nơi ấy, quân thù không còn bắn ra những loạt đạn chết chóc nữa. Nó đã trở thành dấu tích của một trận đánh dữ dội… và là minh chứng cho lòng quả cảm của những người lính năm xưa.



