LÒ GỐM GIỮA CHIẾN KHU
Câu chuyện kể về ông Đinh Văn Khoa duy trì một lò gốm nhỏ để làm nồi, ấm và vật dụng đựng nước cho bộ đội, thương binh và người dân sơ tán.
Năm 1968, nhiều gia đình phải sơ tán vào rừng, trong khi các vật dụng nấu ăn và đựng nước ngày càng thiếu. Vốn biết nghề làm gốm, ông Đinh Văn Khoa cùng một số người dân dựng một lò nung nhỏ dưới chân đồi.
Đất sét được lấy từ bờ suối, nhào kỹ rồi tạo thành nồi, ấm và những chiếc hũ nhỏ. Để tránh khói bốc cao, lò chỉ được đốt vào những ngày có sương dày hoặc lúc trời mưa nhẹ.
Một lần, mưa lớn làm mái lò sập và nhiều sản phẩm chưa nung bị hư hỏng. Ông Khoa cùng mọi người dựng lại lò, làm lại từng chiếc nồi để kịp chuyển đến khu sơ tán.
Ông chia sẻ:
“Một chiếc nồi hay một cái ấm khi ấy đều rất quý. Có dụng cụ, bà con mới nấu được cơm và đun nước cho người bị thương.”
Lò gốm giữa chiến khu thể hiện sự cần cù, sáng tạo và đóng góp thầm lặng của người lao động trong thời hoa lửa.



