Cựu chiến binh

Lò Thị Yến (2)

Dấu chân người lính nơi đất bạn

Thanh Hóa06/04/2026Lò Thị Yến (Trường MN Trung Tiến)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Vi Văn Son sinh ngày 11/01/1963 trong một gia đình nghèo khó tại bản Đe, xã Trung Thượng, huyện Quan Hóa. Thời ấy, cuộc sống nơi vùng cao còn vô vàn thiếu thốn, người dân chủ yếu dựa vào nương rẫy, làm ăn vất vả mà cái ăn, cái mặc vẫn không đủ đầy. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày theo cha mẹ lên rẫy, băng rừng, lội suối, sớm quen với gian khổ. Dù hoàn cảnh khó khăn, ông vẫn luôn chăm chỉ, chịu thương chịu khó, nuôi dưỡng trong mình ý chí vươn lên và tinh thần mạnh mẽ của người con vùng cao.

Ông Son chia sẻ: Tháng 2/1982 khi Tổ quốc gọi tên, trong lòng tôi dâng lên những cảm xúc rất đặc biệt khi được gọi tên tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Đó là niềm tự hào khi được Đảng, Nhà nước tin tưởng giao nhiệm vụ, được khoác lên mình màu áo lính để bảo vệ Tổ quốc và giúp đỡ nước bạn. Nhưng cùng với đó là sự bồi hồi, lo lắng khi phải rời xa gia đình, xa quê hương thân yêu. Tôi hiểu rằng chuyến đi ấy không chỉ là chiến đấu mà còn là một sứ mệnh cao cả giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi nỗi đau dưới chế độ diệt chủng Khmer Đỏ. Chính điều đó đã tiếp thêm cho bác niềm tin và động lực mạnh mẽ.

Trong giây phút lên đường, bác tự nhủ phải gạt bỏ tình cảm riêng, mang theo ý chí của người thanh niên thời đó: sẵn sàng đi bất cứ đâu, làm bất cứ điều gì khi Tổ quốc cần. Dù biết phía trước là gian khổ, hiểm nguy, nhưng trong tim bác vẫn cháy lên một niềm tin mãnh liệt, tin vào chính nghĩa, tin vào ngày hòa bình, và tin rằng những hy sinh của mình sẽ mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho cả hai dân tộc.

Tháng 2 năm 1982, bác chính thức lên đường nhập ngũ, được biên chế vào Bộ Tư lệnh 479, Sư đoàn 302, Trung đoàn 201, làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia. Đây là giai đoạn đầy gian khổ và ác liệt khi quân tình nguyện Việt Nam tham gia giúp nhân dân Campuchia chống lại chế độ diệt chủng Khmer Đỏ. Trong những năm tháng ấy, bác cùng đồng đội phải đối mặt với muôn vàn khó khăn: địa hình rừng núi hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực và luôn cận kề hiểm nguy. Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần đoàn kết, ý chí kiên cường và niềm tin vào nhiệm vụ cao cả, không chỉ bảo vệ Tổ quốc mà còn giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng.

Những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường Campuchia là quãng thời gian vô cùng gian khổ và vất vả mà bác cùng đồng đội không bao giờ quên. Những cơn sốt rét rừng hành hạ, khí hậu khắc nghiệt, muỗi vắt dày đặc khiến sức khỏe của người lính luôn bị thử thách. Không chỉ khó khăn về điều kiện sống, bác và đồng đội còn phải đối mặt với những trận chiến ác liệt, hiểm nguy luôn cận kề. Có những đêm hành quân xuyên rừng, lội suối, có những ngày phải bám trụ giữa bom đạn để giữ vững trận địa. Nhưng trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng trở nên gắn bó sâu sắc. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng động viên nhau vượt qua bệnh tật, hiểm nguy.

Bác kể lại: Trong một lần hành quân qua rừng sâu, đơn vị của bác phải dừng chân bên một bản nhỏ của người dân Campuchia. Khi ấy, cuộc sống của bà con nơi đây vô cùng khó khăn sau những năm tháng dưới chế độ diệt chủng Khmer Đỏ. Nhà cửa tiêu điều, trẻ em gầy yếu, nhiều người thiếu ăn, thiếu mặc. Nhìn thấy vậy, dù bản thân cũng rất thiếu thốn, bác và đồng đội vẫn chia sẻ phần lương khô ít ỏi của mình cho bà con. Có một lần, bác đưa phần cơm của mình cho một em nhỏ đang đói lả. Đứa bé không nói được nhiều, chỉ nắm chặt tay bác, ánh mắt vừa biết ơn vừa xúc động. Khoảnh khắc ấy khiến bác không thể nào quên.

Những ngày sau đó, đơn vị còn giúp người dân dựng lại nhà cửa, đào giếng, hướng dẫn sản xuất để họ ổn định cuộc sống. Dù ngôn ngữ khác nhau, nhưng tình người đã xóa đi mọi khoảng cách. Người dân Campuchia coi bộ đội Việt Nam như người thân, còn các chiến sĩ thì luôn xem việc giúp đỡ họ là một nhiệm vụ thiêng liêng. Hình ảnh những người dân hiền lành, nghèo khó nhưng giàu tình cảm càng thôi thúc bác và đồng đội quyết tâm chiến đấu, bảo vệ và giúp họ xây dựng lại cuộc sống. Bác chia sẻ “Chính trong những năm tháng gian khổ ấy, bác đã trưởng thành hơn, hiểu rõ giá trị của hòa bình, của tình người và tình đoàn kết quốc tế. Đó là quãng đời tuy vất vả nhưng rất đỗi tự hào, khắc sâu trong ký ức không thể nào phai”.

Ngày 01/12/1985, bác hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về địa phương. Sau những năm tháng chiến đấu nơi đất bạn Campuchia, bác trở lại quê hương với biết bao cảm xúc đong đầy. Đó là niềm vui khi được đoàn tụ với gia đình, được trở về bản làng thân yêu sau bao ngày xa cách. Nhưng trong lòng bác vẫn luôn khắc ghi những kỷ niệm không thể nào quên của một thời quân ngũ, những gian khổ, những trận chiến ác liệt và trên hết là tình đồng chí, đồng đội sâu nặng. Trở về cuộc sống đời thường, bác tiếp tục phát huy phẩm chất của người lính, chăm chỉ lao động, xây dựng gia đình và góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng “ngọn lửa” của một thời hoa lửa vẫn luôn cháy mãi trong tim bác, trở thành hành trang quý giá cho suốt cuộc đời.

Bác nói: “Bác chỉ mong các cháu luôn ghi nhớ rằng hòa bình, độc lập không phải tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Vì vậy, thanh niên hôm nay cần trân trọng cuộc sống hiện tại, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và Tổ quốc. Bác không mong các cháu phải trải qua chiến tranh như thế hệ mình, nhưng trong thời bình, mỗi người trẻ đều có cách để “bảo vệ Tổ quốc” theo cách riêng. Đó là sống tốt, học tập và rèn luyện không ngừng, giữ gìn đạo đức, bản lĩnh và lòng yêu nước. Đừng thờ ơ trước những điều sai trái, hãy biết đứng lên bảo vệ cái đúng, bảo vệ những giá trị tốt đẹp của dân tộc. Rèn luyện sức khỏe, ý chí, sẵn sàng tham gia nghĩa vụ quân sự khi Tổ quốc cần”.

Bác tin rằng, chỉ cần mỗi người trẻ hôm nay sống có ước mơ, có trách nhiệm và biết cống hiến, thì ngọn lửa của thế hệ cha anh sẽ luôn được gìn giữ và lan tỏa, để Tổ quốc Việt Nam mãi vững bền, phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn