Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lò Văn Bường - Người hieo hạt giữa rừng Lào

Đồng Tháp11/08/2026Dương Thị Bình (Đơn Dương)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những chiến công không được đo bằng số trận đánh hay số quân địch bị tiêu diệt. Có những người lính đi vào lịch sử bằng một cách lặng thầm hơn: ở lại giữa lòng dân, gây dựng niềm tin và biến những bản làng xa xôi thành những điểm tựa của kháng chiến. Lò Văn Bường, người con dân tộc Thái của vùng núi Thanh Hóa, là một người lính như thế.

Sinh năm 1924 tại Xuân Lẹ, Thanh Hóa, ông nhập ngũ tháng 8/1948. Rồi những bước chân người lính đưa ông sang chiến đấu, công tác trên đất Lào, trong đội hình Đoàn 335 – bộ đội tình nguyện Việt Nam.

Miền Tây Lào khi ấy là những cánh rừng mênh mông, núi cao, đường hiểm. Nhưng điều khó khăn nhất không phải núi rừng mà là làm sao để người dân tin mình, hiểu cách mạng và dám đứng lên chống kẻ thù. Lò Văn Bường đã chọn cách ở lại. Ông cùng đồng đội bám dân, bám bản, sống giữa những vùng địch kiểm soát, kiên trì tuyên truyền, vận động nhân dân. Có khi hôm nay ở một bản làng, ngày mai lại phải di chuyển vào rừng sâu. Có những ngày thiếu lương thực, có những đêm phải ngủ giữa rừng, luôn đối mặt với sự truy lùng của quân địch. Nhưng người lính ấy hiểu rằng, muốn giữ đất phải giữ được lòng dân.

Từ Hủa Phăn, Xiêng Khoảng đến Sầm Tớ, Viêng Xay, dấu chân Lò Văn Bường in trên những con đường rừng không chỉ để chiến đấu. Đó còn là những bước chân của một người đi gieo niềm tin. Ông góp phần xây dựng cơ sở cách mạng, vận động nhân dân đoàn kết, che chở và hỗ trợ lực lượng kháng chiến.

Chiến tranh kết thúc, người lính năm xưa trở về với cuộc sống bình dị. Khi có ý định lấy tên ông đặt cho một con đường để ghi nhận công lao, ông lại khiêm nhường từ chối. Một đời cống hiến, nhưng không xem công lao của mình là điều cần được nhắc đến. Có lẽ chính sự lặng lẽ ấy làm nên vẻ đẹp riêng của Anh hùng Lò Văn Bường.

Ông không chỉ cầm súng chiến đấu. Ông đã dùng lòng tin để mở đường. Và trên những con đường xuyên qua núi rừng nước Lào năm ấy, điều ông để lại không chỉ là dấu chân của một người lính, mà còn là tình đoàn kết Việt – Lào được vun đắp bằng những năm tháng gian lao và nghĩa tình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lò Văn Bường - Người hieo hạt giữa rừng Lào | Câu chuyện thời hoa lửa