Lò Văn Hom
Tham gia hoạt động tại đơn vị TĐ 2 T4
Sinh năm 1931 tại bản Đốc, xã Khoen On, huyện Than Uyên, tỉnh Lai Châu, bác Lò Văn Hom lớn lên giữa núi rừng Tây Bắc hùng vĩ nhưng cũng đầy gian khó. Tuổi thơ của bác gắn với nương rẫy, với con suối, với những ngày đói giáp hạt và tiếng mõ trâu chiều muộn.
Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, người thanh niên dân tộc Thái năm nào đã không ngần ngại rời bản làng, gia nhập TĐ 2 – T4, mang theo lời dặn của cha mẹ và niềm tin son sắt vào Đảng, vào cách mạng.
Những năm tháng “hoa lửa” ấy là chuỗi ngày gian nan: hành quân xuyên rừng sâu, băng đèo lội suối, gùi hàng tiếp tế, mở đường, tải đạn giữa mưa bom bão đạn. Có những đêm rừng lạnh cắt da, cơm vắt chia đôi, nước suối thay canh, nhưng tinh thần đồng đội luôn ấm nóng. Bác và đồng chí của mình vừa chiến đấu, vừa động viên nhau: “Còn người là còn trận địa, còn niềm tin là còn ngày chiến thắng.”
Bom đạn có thể cày xới núi rừng, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí của người lính Tây Bắc. Trong những trận đánh cam go, bác Lò Văn Hom luôn là người đi đầu trong công việc nặng nhọc, không quản hiểm nguy. Hình ảnh người chiến sĩ nhỏ bé giữa khói lửa chiến trường đã trở thành niềm tự hào của bản Đốc quê hương.
Ngày đất nước thống nhất, bác trở về với mái nhà sàn thân thuộc, tiếp tục cuộc sống lao động giản dị. Dù không kể nhiều về chiến công của mình, nhưng ánh mắt bác luôn ánh lên niềm tự hào khi nhắc đến những năm tháng thanh xuân đã hiến dâng cho Tổ quốc.
Giờ đây, câu chuyện về bác Lò Văn Hom không chỉ là ký ức của một đời người, mà còn là bài học về lòng yêu nước, sự kiên trung và tinh thần vượt khó cho thế hệ trẻ xã Khoen On hôm nay.
Giữa núi rừng Than Uyên, những mùa ban vẫn nở trắng mỗi độ xuân về – như nhắc nhớ về một thời “hoa lửa” và những người con ưu tú đã lặng thầm viết nên trang sử vẻ vang của quê hương.



