Bài viết

LÒ VÔI THẾ KỶ - VỊ XUYÊN

BÙI THỊ MINH PHƯƠNG

Lạng Sơn30/08/2026phường An Phong (phường An Phong)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“MƯA RÀO…MƯA RÀO…XIN MƯA RÀO LÊN ĐỈNH E5” vang lên qua tổ hợp thông tin khè khè tiếng sóng và tiếng đạn bom gầm rú.

Đó là tiếng hét của một tinh thần quyết tử từ Thượng sĩ y tá Lê Trần Mãn. Câu nói ấy hoàn toàn không phải một lời gọi mưa bình thường để xoa dịu cái nóng rát của đá xám Vị Xuyên, mà là mật danh chỉ hỏa lực pháo binh. Giữa lằn ranh sinh tử, đó là lời khẩn cầu dội những cơn mưa đỏ lửa xuống chính tọa độ mình đang đứng. Một quyết định quả cảm đến tột cùng: sẵn sàng biến chốt chặn thành huyệt mộ chung, chấp nhận hy sinh xương máu chứ nhất quyết không để mất đất về tay quân xâm lược.

Trưa ngày 24 tháng 12 năm 1984, trên mỏm chốt E5 thuộc cao điểm 685, sự im lặng biến mất, nhường chỗ cho tình thế hiểm nghèo đến tột cùng. Sau khi kiên cường đẩy lui đợt phản kích thứ 8 của quân thù, đỉnh núi đá vôi đã vỡ trắng như một "lò vôi thế kỷ". Thương vong trĩu nặng, đạn dược cạn kiệt, mọi ngả đường tiếp tế gần như tê liệt. Khi bóng giặc tràn ngập và cắm lá cờ của chúng lên chốt, lòng căm thù nung nấu đã đẩy người lính trẻ vào thế ngặt nghèo. Anh chỉ huy những chiến sĩ còn lại lao lên nhổ cờ địch. Nhưng trước làn sóng bộ binh bạt ngàn của đối phương, cảm giác bất lực trước sự chênh lệch lực lượng đã hóa thành ý chí gan góc thép gang. Không để mất cao điểm, anh đưa ra quyết định quyết tử cuối cùng.

Yêu cầu dội pháo quyết tử mà tàn khốc ấy truyền về sở chỉ huy như một nhát dao cứa vào tâm can những người ở lại. Các đồng chí chỉ huy đã giàn giụa nước mắt khi buộc phải phát lệnh cho pháo 105 ly của Tiểu đoàn 10, Trung đoàn 150 dội đạn trùm lên E5. Ở trận địa, những người lính pháo thủ ngơ ngác hỏi nhau trong đớn đau: "Sao lại bắn vào tọa độ đó?" để rồi khi nhận ra sự thật nghiệt ngã, những người lính trẻ ấy đã vừa giật cò pháo vừa khóc, những giọt nước mắt nóng hổi hòa lẫn trong tiếng gầm nổ xé lòng của bão pháo trùm lên đỉnh chốt.

Trận chiến ấy, ta bảo vệ thành công điểm cao E5, nhưng người chiến sĩ quân y Lê Trần Mãn đã vĩnh viễn hòa mình vào đất mẹ. Sự hy sinh của anh không hề tầm thường mà đã tạc vào lịch sử toàn dân tộc một tượng đài bất tử về lòng quả cảm, bảo vệ công lý và nền hòa bình độc lập thiêng liêng. Thân xác anh hóa thành đá núi biên cương, linh hồn anh hóa thân vào dòng sông, khe đá Vị Xuyên, đúng như lời thề kiêu hùng của thế hệ quyết tử: "Sống bám đá, chết hóa đá, trở thành bất tử". Câu nói cuối cùng của anh vẫn vọng mãi qua thời gian, dằn vặt và ám ảnh, nhưng vô cùng oanh liệt, nhắc nhở thế hệ mai sau về cái giá của hòa bình.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn