Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Lò vôi thế kỷ” Vị Xuyên

Sau thời gian huấn luyện, ông Nguyễn Công Dung được biên chế vào một đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn 356, Quân khu 2. Đến năm 1984, đơn vị được điều động lên mặt trận Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang, nơi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra vô cùng ác liệt.

Phú Thọ21/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CCB Nguyễn Công Dung, dân tộc Kinh, sinh năm 1959, quê huyện Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ. Tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Nhập ngũ khi tuổi đời còn trẻ, ông mang theo niềm tin của gia đình và quê hương, lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện, ông Nguyễn Công Dung được biên chế vào một đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn 356, Quân khu 2. Đến năm 1984, đơn vị được điều động lên mặt trận Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang, nơi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra vô cùng ác liệt.

Đối với những người lính từng chiến đấu ở Vị Xuyên, những địa danh như 800, 685, 772, 1509, Cô Ích, Thanh Thủy... đã trở thành những ký ức không thể phai mờ. Nơi đây, núi đá bị cày xới bởi bom đạn, mỗi mét chiến hào, mỗi mỏm đá đều thấm máu của người lính.

Đồng đội năm xưa thường gọi Vị Xuyên là “Lò vôi thế kỷ” – một cách gọi đầy ám ảnh để nói về sự khốc liệt của chiến trường. Những trận pháo kích kéo dài, đất đá tung lên từng đợt, khói bụi phủ kín các sườn núi. Người lính phải bám trụ trong những công sự nhỏ giữa lưng chừng núi đá, vừa chiến đấu vừa giữ từng vị trí được giao.

Ông Dung nhớ nhất những ngày đơn vị phải liên tục củng cố trận địa. Ban ngày pháo địch dội xuống, ban đêm những người lính tranh thủ vận chuyển đạn, nước uống, lương thực và đưa thương binh về tuyến sau. Đường lên trận địa hiểm trở, nhiều đoạn chỉ có thể men theo vách đá. Có những chuyến đi không biết phía trước còn trở về được hay không, nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.

Trong chiến đấu, điều giúp người lính vượt qua sợ hãi chính là tình đồng đội. Người còn khỏe chia sẻ từng ngụm nước với người bị thương; người có thêm phần lương khô nhường cho đồng đội; khi một chiến sĩ gặp nguy hiểm, những người bên cạnh sẵn sàng lao ra cứu giúp.

Có những đồng đội của ông Dung đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường Vị Xuyên. Có người vừa hôm trước còn ngồi bên nhau trong công sự, hôm sau đã không còn nữa. Những mất mát ấy để lại khoảng trống không gì bù đắp được trong lòng những người ở lại.

Nhưng giữa mưa bom, bão đạn, những người lính vẫn kiên cường bám trụ. Với họ, phía sau là quê hương, là gia đình, là đồng bào; phía trước là nhiệm vụ bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Sau những năm tháng chiến đấu tại Vị Xuyên, CCB Nguyễn Công Dung hoàn thành nhiệm vụ, trở về quê hương Phú Thọ. Chiến tranh đã lùi xa, cuộc sống trở lại bình dị, nhưng những ký ức về đồng đội và những ngày tháng ở Vị Xuyên vẫn luôn ở trong tâm trí ông.

Mỗi khi nhắc đến “Lò vôi thế kỷ”, ông không chỉ nhớ về sự khốc liệt của chiến tranh mà còn nhớ đến những người đồng đội đã hy sinh. Với ông, đó là một phần tuổi trẻ không thể nào quên – tuổi trẻ của những người lính đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, chủ quyền và bình yên của đất nước.

Hôm nay, người lính năm xưa đã trở về với đời thường. Mái tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh như trước, nhưng trong trái tim ông vẫn còn nguyên hình ảnh những người đồng đội năm nào.

“Chiến tranh đã qua, nhưng đồng đội thì không bao giờ mất. Họ vẫn sống trong ký ức của những người trở về và trong sự bình yên của quê hương hôm nay.”

Câu chuyện của CCB Nguyễn Công Dung là một câu chuyện về lòng yêu nước, sự kiên cường và tình đồng chí, đồng đội. Những người lính Vị Xuyên năm ấy chính là những “bông hoa lửa” đã cháy hết mình giữa chiến trường khốc liệt, để hôm nay các thế hệ mai sau được sống trong hòa bình.

Xin được tri ân những người lính đã trở về và thành kính tưởng nhớ những người đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương Vị Xuyên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn