Bài viết

LỘC LÂM – 300 NGƯỜI DÂN GIỮ MỘT CHIẾN KHU GIỮA RỪNG GIÀ

Trong kháng chiến chống Mỹ, Lộc Lâm, nay thuộc huyện Bảo Lâm, Lâm Đồng, từng là một căn cứ cách mạng quan trọng ở phía Bắc đường 20. Khi ấy, nơi đây chỉ có hơn 300 người dân, phần lớn là đồng bào Châu Mạ, nhưng đã cùng nhau bảo vệ căn cứ, vận chuyển lương thực, tải đạn và tham gia chiến đấu. Quân dân Lộc Lâm đã tham gia 93 trận đánh, bắn rơi 6 máy bay; 80 người con của các buôn làng lên đường tham gia quân giải phóng và các cơ quan kháng chiến, 38 người đã hy sinh hoặc bị thương. Với những đóng góp ấy, ngày 6 tháng 11 năm 1978, Lộc Lâm được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

TP. Hồ Chí Minh17/08/2026Đoàn xã Đinh Trang Thượng (Đinh Trang Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một vùng đất giữa rừng già

Ngày nay, Lộc Lâm đã có những con đường mới, những ngôi nhà mới và những rẫy cà phê, vườn cây xanh ngát. Nhưng hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây là một vùng rừng núi xa xôi, đường đi vô cùng khó khăn. Muốn vào được các buôn làng phải vượt qua những đoạn rừng rộng lớn, núi nối núi và những con đường gần như độc đạo.

Chính sự hiểm trở ấy lại khiến Lộc Lâm trở thành một địa bàn quan trọng của cách mạng. Từ năm 1962 đến năm 1975, Lộc Lâm là một trong những xã căn cứ địa cách mạng phía Bắc đường 20, thuộc K1. Đây cũng là một đầu mối trên tuyến hành lang Đông - Tây của chiến trường miền Nam.

Chỉ hơn 300 người nhưng không chịu khuất phục

Điều đặc biệt nhất trong câu chuyện Lộc Lâm là dân số của vùng căn cứ khi ấy rất ít. Chỉ hơn 300 người dân nhưng họ phải gánh trên vai một nhiệm vụ lớn hơn rất nhiều so với sức người của một buôn làng nhỏ.

Đồng bào Châu Mạ nơi đây vừa sản xuất, chăm lo gia đình, vừa tham gia bảo vệ căn cứ. Người khỏe mạnh lên đường làm nhiệm vụ, người ở lại góp công sức. Họ phát rẫy, vận chuyển lương thực, tải đạn, làm đường, dựng công sự và tìm cách bảo vệ cán bộ đang hoạt động trong vùng.

Có những công việc tưởng như rất đơn giản, nhưng khi chiến tranh xảy ra lại trở thành nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.

Những con số kể chuyện về một thời

Nhìn vào những con số được lưu lại, chúng ta mới hình dung được sự đóng góp của Lộc Lâm lớn đến mức nào.

Quân và dân nơi đây đã tham gia 93 trận đánh, diệt 370 tên địch và bắn rơi 6 máy bay. Có 80 người con của các buôn làng lên đường tham gia quân giải phóng và các cơ quan kháng chiến.

Những người ở lại cũng không đứng ngoài cuộc chiến. Họ đóng góp tới 80 nghìn ngày công để bố phòng, bảo vệ căn cứ và vót hàng chục triệu cây chông. Riêng công việc tải đạn, vận chuyển lương thực đã tiêu tốn khoảng 70 nghìn ngày công.

Đó là những con số khô khan, nhưng phía sau mỗi con số lại là những ngày lao động, những chuyến đi trong rừng và cả những hiểm nguy mà người dân phải đối mặt.

Những người không trở về

Chiến tranh không thể chỉ được tính bằng những trận đánh thắng hay những con số chiến công. Đằng sau đó luôn là mất mát.

Lộc Lâm đã có 38 người con hy sinh hoặc gửi lại một phần máu xương cho Tổ quốc. Có người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, có người là lao động chính của gia đình, có người để lại cha mẹ già và những đứa con nhỏ.

Những người ở lại tiếp tục công việc của người đã mất. Một người ngã xuống, một người khác lại bước lên. Căn cứ vẫn phải được bảo vệ, lương thực vẫn phải được vận chuyển và cuộc sống giữa chiến khu vẫn phải tiếp tục.

Có lẽ đó chính là điều làm nên sức mạnh của một vùng đất nhỏ bé giữa đại ngàn.

Chi bộ giữa rừng già

Không chỉ có lực lượng chiến đấu, Lộc Lâm còn từng bước xây dựng cơ sở cách mạng ngay trong những buôn làng.

Năm 1961, Lộc Lâm đã có một chi bộ với 4 đảng viên. Đến năm 1965, số đảng viên tăng lên 14 người, năm 1967 là 23 người. Đến ngày đất nước giải phóng, giữa vùng rừng già ấy đã có một đảng ủy với 5 chi bộ và 67 đảng viên.

Điều đó cho thấy một vùng đất tưởng như biệt lập giữa núi rừng đã trở thành một cơ sở cách mạng có tổ chức, có lực lượng và có sự đóng góp của đông đảo đồng bào.

Ngày Lộc Lâm được gọi tên

Sau ngày đất nước thống nhất, những đóng góp của quân và dân Lộc Lâm được Nhà nước ghi nhận. Ngày 6 tháng 11 năm 1978, Lộc Lâm được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là một trong những xã của Lâm Đồng được trao tặng danh hiệu cao quý này.

Sau chiến tranh, vùng đất từng là chiến khu bắt đầu thay đổi. Những con đường mới được mở, cuộc sống của người dân dần ổn định và những cánh rừng năm xưa chứng kiến một thế hệ mới lớn lên trong hòa bình.

Nhưng ký ức về những người đã hy sinh vẫn được lưu giữ.

Từ chiến khu đến quê hương hôm nay

Có lẽ điều đẹp nhất trong câu chuyện Lộc Lâm không phải chỉ là những chiến công trong quá khứ. Điều đáng quý hơn là hình ảnh một cộng đồng nhỏ bé đã cùng nhau vượt qua chiến tranh để rồi tiếp tục xây dựng quê hương sau ngày hòa bình.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Những người từng trực tiếp tham gia kháng chiến giờ đã già, nhiều người đã không còn. Những cánh rừng cũng thay đổi, những con đường xưa đã có đường mới thay thế.

Nhưng nếu hôm nay chúng ta đứng giữa Lộc Lâm và nhìn những buôn làng bình yên, có thể nghĩ về hơn 300 con người năm ấy. Họ đã sống giữa rừng sâu, làm nên một căn cứ cách mạng và bảo vệ nó bằng chính sức lực, tuổi trẻ và cả mạng sống của mình.

Lộc Lâm không phải là một địa danh quá nổi tiếng đối với nhiều người. Nhưng trong lịch sử Lâm Đồng, đây là một vùng đất đặc biệt. Chỉ với hơn 300 người dân, đồng bào Châu Mạ nơi đây đã góp hàng chục nghìn ngày công, đưa 80 người con lên đường, tham gia 93 trận đánh và chịu những mất mát không thể đong đếm. Ngày nay, Lộc Lâm đã trở thành một vùng quê bình yên, nhưng danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” vẫn nhắc chúng ta rằng dưới màu xanh của những cánh rừng hôm nay từng có một chiến khu được gìn giữ bằng lòng quả cảm của cả một cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn