Lộc Văn Cậu, sinh năm 1964
Ở xóm Na Hoàn, xã Phú Lạc, có một người cựu chiến binh giản dị mà ai cũng kính trọng – ông Lộc Văn Cậu, sinh năm 1964. Cuộc đời ông là một câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, về những năm tháng tuổi trẻ sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc. Tháng 3 năm 1983, khi vừa tròn tuổi thanh niên, ông Lộc Văn Cậu đã lên đường nhập ngũ. Rời xa mái nhà thân quen, xa vòng tay gia đình, ông mang theo trong tim mình một ý chí mạnh mẽ: bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của đất nước.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH LỘC VĂN CẬU
Ở xóm Na Hoàn, xã Phú Lạc, có một người cựu chiến binh giản dị mà ai cũng kính trọng – ông Lộc Văn Cậu, sinh năm 1964. Cuộc đời ông là một câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, về những năm tháng tuổi trẻ sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc.
Tháng 3 năm 1983, khi vừa tròn tuổi thanh niên, ông Lộc Văn Cậu đã lên đường nhập ngũ. Rời xa mái nhà thân quen, xa vòng tay gia đình, ông mang theo trong tim mình một ý chí mạnh mẽ: bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của đất nước.
Những năm tháng quân ngũ, ông được điều động lên vùng biên giới Trà Lĩnh (Cao Bằng) từ năm 1983 đến 1985. Đây là nơi địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và luôn tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Cuộc sống của người lính nơi biên cương không chỉ là những ngày canh gác lặng lẽ, mà còn là những lúc đối mặt với gian khổ, thiếu thốn và cả hiểm nguy cận kề.
Không lâu sau đó, từ năm 1985 đến 1987, ông tiếp tục tham gia chiến đấu tại Đông Khê – một địa danh gắn liền với nhiều trận chiến ác liệt. Ở nơi ấy, mỗi tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi và công sức của những người lính trẻ. Họ đã sống, chiến đấu và sẵn sàng hy sinh để giữ vững biên cương Tổ quốc.
Ông Câu từng chia sẻ rằng, những ngày tháng ấy tuy vất vả nhưng lại là quãng thời gian đáng tự hào nhất trong cuộc đời. Tình đồng đội gắn bó keo sơn, những lần cùng nhau vượt qua khó khăn, những đêm hành quân giữa núi rừng lạnh giá… tất cả đã trở thành ký ức không thể nào quên.
Năm 1987, ông hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về quê hương. Dù đã rời xa quân ngũ, nhưng phẩm chất của người lính vẫn luôn hiện hữu trong con người ông: giản dị, kiên cường và giàu lòng trách nhiệm. Ông sống chan hòa với mọi người, luôn dạy bảo con cháu phải chăm chỉ học tập, biết yêu thương và trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.
Câu chuyện của ông Lộc Văn Cậu không phải là những chiến công vang dội, mà là câu chuyện của biết bao người lính bình dị đã âm thầm góp sức mình cho đất nước. Chính sự bình dị ấy lại làm nên vẻ đẹp cao quý của người lính Cụ Hồ.
Các em học sinh thân mến!
Hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi và tuổi xuân của những người như ông Lộc Văn Cậu. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết trân trọng, biết ơn và sống xứng đáng với sự hy sinh ấy.
Hãy noi gương các thế hệ đi trước:
· Chăm chỉ học tập
· Rèn luyện đạo đức
· Sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội
Bởi vì, bảo vệ Tổ quốc hôm nay không chỉ là cầm súng, mà còn là học tốt, sống tốt và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.
Nếu bạn cần, mình có thể:



