Lộc Văn Quyền - xóm Trại Tre – Phú Lạc – Thái Nguyên
Ông Lộc Văn Quyền - xóm Trại Tre – Phú Lạc – Thái Nguyên Năm sinh: 10/5/1950
Ông Lộc Văn Quyền - xóm Trại Tre – Phú Lạc – Thái Nguyên
Năm sinh: 10/5/1950
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH HẬU CẦN LỘC VĂN QUYỀN
Xóm Na Hoàn những buổi sớm mù sương vẫn yên bình như bao miền quê khác. Nhưng ít ai biết, nơi ấy có một con người đã từng đi qua những năm tháng rực lửa của dân tộc – ông Lộc Văn Quyền, sinh ngày 10/05/1950, một người lính hậu cần lặng thầm mà kiên cường.
Tháng 12 năm 1970, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, chàng thanh niên vừa tròn đôi mươi ấy đã khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Không phải ra trận tuyến với súng đạn trên tay, ông bước vào một “mặt trận” khác – âm thầm nhưng không kém phần khốc liệt: mặt trận hậu cần.
Trong đội hình của Sư đoàn 470 – C559, ông cùng đồng đội mở những con đường tiếp tế xuyên rừng Trường Sơn, nơi từng bước chân đều đối mặt với hiểm nguy. Gùi trên lưng là lương thực, là đạn dược, là cả niềm hy vọng của chiến sĩ nơi tuyến đầu. Mưa rừng xối xả, bom đạn cày xới, sốt rét rừng rình rập… nhưng không gì có thể làm chùn bước người lính trẻ.
Có những đêm hành quân không ánh đèn, chỉ có ánh sao trời le lói dẫn lối. Có những ngày băng rừng vượt suối, mồ hôi hòa cùng bùn đất. Và cũng có những lúc cái đói, cái rét tưởng chừng quật ngã con người. Nhưng trong tim họ luôn cháy lên một niềm tin mãnh liệt: từng bao gạo, từng thùng đạn đến được chiến trường là thêm một phần chiến thắng.
Không chỉ dừng lại ở chiến trường trong nước, ông còn tham gia làm nhiệm vụ tại chiến trường B2 Campuchia. Ở nơi đất bạn xa xôi, giữa địa hình hiểm trở và điều kiện thiếu thốn, ông vẫn bền bỉ với công việc của mình – đảm bảo nguồn tiếp tế cho quân tình nguyện Việt Nam. Đó không chỉ là trách nhiệm, mà còn là biểu hiện của tinh thần quốc tế cao cả, của tình đoàn kết giữa những dân tộc cùng chung lý tưởng.
Những năm tháng ấy, ông không trực tiếp cầm súng xông pha trận mạc, nhưng từng bước chân của ông lại góp phần giữ vững nhịp thở của chiến trường. Người lính hậu cần – lặng lẽ mà vĩ đại, âm thầm mà không thể thiếu.
Năm 1977, ông xuất ngũ với cấp bậc Hạ sĩ, trở về quê hương mang theo một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc. Không ồn ào kể công, ông tiếp tục sống giản dị giữa đời thường, như bao người nông dân khác. Nhưng trong con người ấy vẫn luôn ánh lên một quá khứ hào hùng – quá khứ của những con đường Trường Sơn cháy lửa, của những đoàn quân không ngại gian khổ vì ngày mai độc lập.
Câu chuyện của ông Lộc Văn Quyền không phải là những chiến công vang dội, mà là bản anh hùng ca của sự bền bỉ, của tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước sâu sắc. Đó là lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay rằng: hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt – và cả tuổi xuân của những con người thầm lặng như ông.



