Anh hùng Lực lượng vũ trang

LỘC VĂN TRỌNG – NGƯỜI GÁNH CẢ CHIẾN TRƯỜNG TRÊN VAI

Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên

Cao Bằng22/08/2026xã Thượng Hồng (Xã Thượng Hồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
LỘC VĂN TRỌNG – NGƯỜI GÁNH CẢ CHIẾN TRƯỜNG TRÊN VAI

Có những người lính trực tiếp cầm súng nơi chiến hào. Nhưng để một trận đánh có thể diễn ra, phía sau còn cần những con người đưa từng bao gạo, từng hòm đạn, từng khẩu súng vượt qua núi rừng đến với tiền tuyến.

Lộc Văn Trọng, người dân tộc Tày, sinh năm 1905, quê tại Chí Thảo, Quảng Uyên, Cao Bằng, là một người như thế. Ông tham gia công tác vận tải quân sự, một công việc tưởng như thầm lặng nhưng giữ vai trò vô cùng quan trọng trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp.

Đường lên chiến trường khi ấy không phải những con đường bằng phẳng.

Đó là những con dốc núi quanh co.

Những con suối sâu.

Những đoạn đường bị bom phá.

Và trên đầu luôn có thể xuất hiện máy bay địch.

Nhưng hàng hóa vẫn phải đến.

Đạn phải đến trận địa.

Lương thực phải đến bộ đội.

Thương binh phải được đưa về.

Lộc Văn Trọng cùng đồng đội gánh, kéo, vận chuyển hàng hóa qua những cung đường hiểm trở.

Có khi là những chuyến đi trong đêm.

Có khi phải vượt qua những đoạn đường vừa bị máy bay đánh phá.

Có khi hàng hóa nặng đến mức đôi vai rớm máu, đôi chân rã rời.

Nhưng chỉ cần phía trước còn bộ đội đang chiến đấu, đoàn vận tải vẫn phải tiếp tục.

Đặc biệt trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, yêu cầu vận chuyển trở nên khẩn cấp hơn bao giờ hết.

Điện Biên ở xa.

Đường đi hiểm trở.

Khối lượng lương thực, vũ khí và vật chất cần đưa lên chiến trường vô cùng lớn.

Mỗi chuyến hàng đến nơi là thêm một phần sức mạnh cho bộ đội.

Vì vậy, những người làm công tác vận tải cũng đang chiến đấu theo cách của riêng mình.

Họ không đứng trong chiến hào.

Nhưng họ phải vượt qua bom đạn để đưa chiến trường những thứ cần thiết nhất.

Lộc Văn Trọng đã có những đóng góp nổi bật trong công tác vận tải quân sự, phục vụ các chiến dịch lớn của quân đội, đặc biệt là Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Ngày 31 tháng 8 năm 1955, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và trao Huân chương Quân công hạng Ba. Một người dân tộc Tày nơi núi rừng Cao Bằng đã trở thành người anh hùng của cả dân tộc. Nhưng có lẽ, điều đẹp nhất trong câu chuyện về Lộc Văn Trọng là hình ảnh đôi vai của một người lính vận tải.

Đôi vai ấy có thể không mang quân hàm cao.

Không có những chiến công vang dội trên chiến hào.

Nhưng trên đó là lương thực, đạn dược và niềm tin của cả một chiến trường.

Lộc Văn Trọng – người con của núi rừng Cao Bằng, người lính vận tải đã góp sức đưa sức mạnh hậu phương đến Điện Biên.

Ông không trực tiếp cầm súng bắn vào quân thù, nhưng mỗi chuyến hàng ông đưa tới tiền tuyến lại giúp những người đang cầm súng có thêm sức mạnh để chiến đấu.

Giữa “Thời hoa lửa”, có những người anh hùng không được nhớ bởi tiếng súng.

Họ được nhớ bởi những bước chân không bao giờ dừng lại.

Bởi phía trước là Điện Biên.

Và phía sau là cả một hậu phương đang đặt niềm tin vào họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn