Lộc Văn Trọng – Người lái xe đi qua bom đạn
Lộc Văn Trọng là người con dân tộc Tày quê Cao Bằng, dành cả cuộc đời cống hiến cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Sau khi bị thực dân Pháp bắt đi lính và học lái xe ở nước ngoài, ông vẫn giữ vững lòng yêu nước, trở về tham gia kháng chiến. Trong kháng chiến chống Pháp, ông trở thành người lái xe quân sự xuất sắc, nhiều lần vận chuyển an toàn vũ khí, lương thực qua bom đạn đến chiến trường. Ông luôn bình tĩnh, mưu trí, hoàn thành mọi nhiệm vụ, góp phần quan trọng vào thắng lợi của nhiều chiến dịch lớn như Biên giới, Hòa Bình và Điện Biên Phủ. Với những cống hiến to lớn, năm 1955 ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Lộc Văn Trọng mãi là biểu tượng của tinh thần tận tụy, ý chí kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của những người lính vận tải Việt Nam.

Lộc Văn Trọng – Người lái xe đi qua bom đạn
Có những người làm nên chiến thắng bằng những trận đánh vang dội.
Có những người ghi tên mình vào lịch sử bằng những chiến công nơi tuyến đầu.
Nhưng cũng có những con người lặng lẽ, ngày đêm cầm chắc vô lăng, đưa từng chuyến hàng, từng viên đạn, từng thùng xăng vượt qua mưa bom bão đạn để nuôi sống cả một chiến trường.
Trong những con người bình dị ấy có một người lính dân tộc Tày đến từ núi rừng Cao Bằng.
Tên ông là Lộc Văn Trọng.
Ông không chỉ lái xe.
Ông đã lái những con đường của niềm tin.
Năm 1905, tại xã Chí Thảo, huyện Quảng Hòa, tỉnh Cao Bằng, cậu bé Lộc Văn Trọng cất tiếng khóc chào đời trong một gia đình nông dân nghèo.
Miền biên viễn khi ấy quanh năm mây phủ.
Cuộc sống của người dân lam lũ, thiếu thốn.
Thực dân Pháp áp đặt đủ thứ sưu cao, thuế nặng.
Thanh niên đến tuổi trưởng thành luôn nơm nớp lo bị bắt đi phu hoặc đi lính.
Lớn lên giữa núi rừng, Trọng khỏe mạnh, chịu khó và đặc biệt rất nhanh nhẹn.
Ông không ngờ rằng chính sự nhanh nhẹn ấy lại đưa mình đến với một nghề sẽ gắn bó suốt cuộc đời.
Một ngày, thực dân Pháp bắt ông đi lính.
Họ đưa ông sang tận nước Pháp để học lái xe quân sự.
Đối với người thanh niên miền núi chưa từng thấy những thành phố lớn, mọi thứ đều xa lạ.
Nhưng ông học rất nhanh.
Không lâu sau, ông đã trở thành một người lái xe thành thạo.
Thực dân Pháp nghĩ rằng họ đã đào tạo được một người lính phục vụ cho bộ máy chiến tranh.
Nhưng họ không thể điều khiển được trái tim của một người Việt Nam yêu nước.
Năm 1945.
Tin Cách mạng Tháng Tám thành công đến với những người Việt đang ở Pháp như một tia nắng rực rỡ.
Lộc Văn Trọng cùng nhiều đồng bào lập các tổ chức ái hữu của binh lính Việt Nam.
Họ đấu tranh phản đối việc vận chuyển vũ khí sang Việt Nam để tiếp tục cuộc chiến tranh xâm lược.
Họ đòi được trở về quê hương.
Phong trào ấy khiến chính quyền thực dân tức giận.
Lộc Văn Trọng bị bắt.
Ông bị giam giữ.
Sau đó bị đày sang Bắc Phi.
Những tháng ngày nơi đất khách vô cùng khắc nghiệt.
Nắng nóng bỏng rát.
Lao động nặng nhọc.
Cuộc sống thiếu thốn.
Nhưng ông vẫn giữ một niềm tin duy nhất:
"Rồi sẽ có ngày mình được trở về Tổ quốc."
Niềm tin ấy trở thành hiện thực khi Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đấu tranh để đưa một số người Việt đang bị giam giữ ở nước ngoài hồi hương.
Năm 1946, Lộc Văn Trọng được trở về đất mẹ.
Ngày đặt chân lên quê hương, ông quỳ xuống, nắm một nắm đất Cao Bằng rồi lặng lẽ nói:
"Tôi đã về."
Không nghỉ ngơi.
Không tìm cuộc sống bình yên.
Ông xin tham gia đội du kích địa phương.
Những năm ấy, giặc Pháp liên tục càn quét các bản làng.
Trong một trận càn năm 1948, tổ du kích của ông bất ngờ chạm trán quân địch.
Dù lực lượng ít hơn, họ vẫn chiến đấu quyết liệt.
Khi trận đánh kết thúc, hai lính Pháp bị bắt sống, hai khẩu tiểu liên cùng hàng trăm viên đạn rơi vào tay du kích.
Đó là chiến công đầu tiên của người lính từng bị chính thực dân Pháp bắt đi lính cho chúng.
Năm 1950.
Cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt.
Lộc Văn Trọng tình nguyện nhập ngũ.
Biết ông có kinh nghiệm lái xe, cấp trên điều ông về Cục Vận tải thuộc Tổng cục Hậu cần.
Ngày nhận chiếc xe đầu tiên, nhiều đồng đội cười:
"Anh Trọng, từ nay khẩu súng của anh là vô lăng nhé!"
Ông cũng cười.
"Miễn xe chạy được tới mặt trận thì vô lăng cũng là vũ khí."
Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với những con đường chiến tranh.
Chiến dịch Biên giới năm 1950 mở màn.
Sau những trận đánh lớn ở Đông Khê và Thất Khê, quân ta thu được nhiều xe quân sự, đạn dược và xăng dầu của địch.
Nhiệm vụ đặt ra là phải nhanh chóng đưa toàn bộ số chiến lợi phẩm ấy về căn cứ.
Con đường hiểm trở.
Xe thu được của địch mỗi chiếc một kiểu.
Có chiếc hỏng phanh.
Có chiếc chết máy giữa đường.
Bom đạn luôn rình rập.
Lộc Văn Trọng nhận nhiệm vụ đặc biệt.
Một mình điều khiển, tổ chức đưa liên tiếp năm chiếc xe chiến lợi phẩm vượt hàng trăm kilômét đường núi.
Trên xe là khoảng hai vạn viên đạn pháo, hai vạn lít xăng cùng nhiều quân trang, quân dụng.
Đó là tài sản vô cùng quý giá của chiến dịch.
Nếu bị địch đánh trúng.
Tất cả sẽ biến thành biển lửa.
Nhưng ông vẫn bình tĩnh.
Xe này đến nơi an toàn.
Ông quay lại đưa xe khác.
Rồi chiếc thứ ba.
Chiếc thứ tư.
Chiếc cuối cùng.
Đoàn xe về căn cứ an toàn trong niềm vui vỡ òa của đồng đội.
Những năm tiếp theo.
Hòa Bình.
Tây Bắc.
Thượng Lào.
Điện Biên Phủ.
Ở đâu có chiến dịch lớn.
Ở đó có những đoàn xe vận tải.
Và rất nhiều lần.
Ở đầu đoàn xe là Lộc Văn Trọng.
Đường Trường Sơn khi ấy chưa hình thành.
Những cung đường núi phía Bắc đầy vực sâu, đá lở và bùn lầy.
Ban ngày máy bay địch quần thảo.
Ban đêm xe mới được phép chạy.
Có đêm trời tối đến mức không nhìn thấy đầu xe.
Đồng đội hỏi:
"Anh Trọng, anh nhìn đường bằng cách nào?"
Ông cười hiền:
"Không chỉ nhìn bằng mắt.
Mà còn bằng kinh nghiệm và trách nhiệm."
Có lần, máy bay địch bất ngờ thả pháo sáng.
Nếu bật đèn.
Đoàn xe sẽ lộ mục tiêu.
Nếu tắt đèn.
Rất dễ lao xuống vực.
Ông bình tĩnh ra hiệu cho cả đoàn giữ cự ly, tắt đèn pha, chỉ bám theo ánh phản chiếu mờ trên mặt đường.
Đoàn xe vượt qua khu vực nguy hiểm an toàn.
Không mất một chiếc nào.
Trong ba năm liên tục, ông tham gia phục vụ năm chiến dịch lớn.
Chiếc xe của ông lăn bánh hơn ba vạn kilômét.
Không để xảy ra một lần gián đoạn vận chuyển.
Không để mất một chuyến hàng.
Không để lãng phí nhiên liệu.
Hàng nghìn tấn lương thực, đạn dược và vũ khí đã được ông cùng đồng đội đưa đến tiền tuyến đúng thời điểm.
Có người nói:
"Không có những người lái xe như anh Trọng, chiến sĩ ngoài mặt trận sẽ thiếu đạn, thiếu gạo."
Ông chỉ cười:
"Chiến công là của cả đoàn xe."
Chính sự khiêm nhường ấy khiến đồng đội càng thêm kính phục.
Ngày 31 tháng 8 năm 1955, Nhà nước tuyên dương Lộc Văn Trọng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, đồng thời trao tặng Huân chương Quân công hạng Ba và nhiều phần thưởng cao quý khác.
Khi được hỏi cảm nghĩ, ông chỉ nói:
"Đây không phải phần thưởng của riêng tôi.
Đây là phần thưởng của những người lính vận tải đã ngày đêm vượt bom đạn."
Sau này, ông tiếp tục công tác trong ngành vận tải quân đội, trở thành Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn ô tô vận tải. Đến năm 1968, ông nghỉ hưu, trở về quê hương sống giản dị như bao người dân khác. Tháng 8 năm 1979, ông từ trần, để lại hình ảnh đẹp về một người lính tận tụy và khiêm nhường.
Ngày nay, trên mảnh đất Điện Biên lịch sử, một con đường đã mang tên Lộc Văn Trọng như lời tri ân dành cho người lái xe anh hùng của những năm tháng kháng chiến.
Ông không chỉ đưa những chuyến hàng đến chiến trường.
Ông đã đưa niềm tin đến với những người lính đang chiến đấu.
Ông đã chứng minh rằng trong chiến tranh, mỗi bánh xe lăn về phía trước cũng là một bước tiến đến độc lập.
Giữa thời hoa lửa của dân tộc, Lộc Văn Trọng đã sống một cuộc đời lặng lẽ nhưng rực sáng.
Tiếng động cơ năm nào đã im từ lâu.
Nhưng dấu bánh xe của người Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vẫn còn in đậm trong lịch sử, như biểu tượng của lòng trung thành, ý chí bền bỉ và tinh thần cống hiến không mệt mỏi cho Tổ quốc.



