LỘC VĂN TRỌNG – “NGƯỜI LÁI XE TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG LỬA”

LỘC VĂN TRỌNG – “NGƯỜI LÁI XE TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG LỬA”
Lộc Văn Trọng (1905–?) là người dân tộc Tày, quê ở Quảng Uyên, Cao Bằng.
Trước Cách mạng Tháng Tám, ông bị bắt đi lính và được đưa sang Pháp học lái xe. Sau khi Cách mạng Tháng Tám thành công, ông tham gia tổ chức của binh lính người Việt tại Pháp, đấu tranh không vận chuyển vũ khí về Việt Nam phục vụ cuộc chiến tranh xâm lược.
Ông bị bắt, tù đày và đưa sang Bắc Phi. Năm 1946, ông được hồi hương.
Trở về quê, Lộc Văn Trọng tham gia du kích. Đến năm 1950, khi biết quân đội cần lái xe phục vụ Chiến dịch Biên giới, dù đã 45 tuổi, ông vẫn tình nguyện nhập ngũ.
Từ đó, ông tham gia phục vụ nhiều chiến dịch lớn. Trong gần ba năm, chiếc xe do ông lái đã chạy hơn 30.000km, vận chuyển hàng nghìn tấn vũ khí, lương thực tới chiến trường.
Tại Chiến dịch Điện Biên Phủ, công việc vận tải đặc biệt nguy hiểm. Những đoàn xe phải vượt qua đường núi, đèo dốc và những trọng điểm thường xuyên bị máy bay Pháp đánh phá.
Có những chuyến xe phải chạy ban đêm không bật đèn để tránh bị phát hiện. Lộc Văn Trọng là một trong những người đầu tiên xung phong thử nghiệm phương thức vận chuyển này.
Ông không chỉ lái xe mà còn trực tiếp chăm sóc, sửa chữa và bảo quản phương tiện để xe luôn sẵn sàng phục vụ chiến trường.
Ngày 31/8/1955, Lộc Văn Trọng được tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Không trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến, nhưng những người lái xe như Lộc Văn Trọng đã đưa từng hạt gạo, viên đạn và khẩu pháo vượt qua những cung đường lửa để đến với chiến trường.



