Lộc Viễn Tài – Người con dân tộc Tày giữ đất biên cương
Lộc Viễn Tài – Người con dân tộc Tày giữ đất biên cương
Lộc Viễn Tài – Người con dân tộc Tày giữ đất biên cương
Trong lịch sử bảo vệ Tổ quốc, có những người anh hùng đã hy sinh trong những cuộc chiến tranh lớn của dân tộc, nhưng cũng có những người ngã xuống ở nơi biên giới xa xôi, nơi từng tấc đất quê hương đều phải được gìn giữ bằng mồ hôi, máu và lòng dũng cảm. Một trong những người như thế là Anh hùng liệt sĩ Lộc Viễn Tài, người dân tộc Tày, Đồn trưởng Đồn 155 Công an nhân dân vũ trang Hà Tuyên.
Lộc Viễn Tài sinh năm 1940, quê ở vùng Bắc Quang, Hà Giang. Sinh ra và lớn lên giữa núi rừng biên giới, ông sớm gắn bó với quê hương và hiểu sâu sắc ý nghĩa của từng con đường, ngọn núi, bản làng nơi địa đầu Tổ quốc.
Sau khi tham gia lực lượng vũ trang, Lộc Viễn Tài từng bước trưởng thành và được giao nhiều nhiệm vụ. Ông trở thành cán bộ chỉ huy của lực lượng Công an nhân dân vũ trang Hà Tuyên và giữ chức Đồn trưởng Đồn 155, đóng tại khu vực Lũng Làn, vùng biên giới huyện Mèo Vạc.
Nơi ông công tác là một địa bàn vô cùng hiểm trở. Núi đá cao, đường đi khó khăn, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Những người lính biên phòng vừa làm nhiệm vụ bảo vệ đường biên, vừa gần gũi với nhân dân, nắm tình hình địa bàn và giữ gìn an ninh nơi biên giới.
Đầu năm 1979, tình hình biên giới phía Bắc trở nên căng thẳng. Sáng ngày 17 tháng 2, chiến sự bùng nổ trên nhiều khu vực biên giới. Đồn 155 Lũng Làn trở thành một trong những vị trí bị quân địch tiến công.
Trước tình hình đó, Lộc Viễn Tài trực tiếp chỉ huy cán bộ, chiến sĩ trong đồn chiến đấu bảo vệ vị trí. Địch sử dụng pháo binh và bộ binh tiến công với lực lượng đông, trong khi lực lượng ta tại đồn không lớn.
Nhưng người đồn trưởng dân tộc Tày không nao núng.
Ông trực tiếp chỉ huy mũi chính diện, sử dụng súng đại liên đánh vào đội hình quân địch. Khi phát hiện các vị trí chỉ huy của đối phương, ông tổ chức hỏa lực tiêu diệt, góp phần làm thất bại nhiều đợt tiến công.
Theo tư liệu lịch sử, trong trận chiến ngày 17 tháng 2, đơn vị do Lộc Viễn Tài chỉ huy đã bẻ gãy nhiều đợt tiến công, gây tổn thất lớn cho đối phương. Những người lính biên phòng đã chiến đấu trong điều kiện vô cùng khó khăn nhưng vẫn giữ vững trận địa.
Sau những ngày chiến đấu ác liệt, Lộc Viễn Tài tiếp tục ở lại địa bàn cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ.
Ngày 5 tháng 3 năm 1979, trong một trận chiến đấu khác, lực lượng của đồn bị đối phương bao vây. Lộc Viễn Tài chỉ huy hai chiến sĩ rút lui để bảo toàn lực lượng, còn ông ở lại tiếp tục chiến đấu.
Đó là quyết định của một người chỉ huy.
Ông hiểu rằng nếu cả ba người cùng rút, đối phương có thể tiếp tục truy đuổi và gây nguy hiểm cho lực lượng phía sau. Vì vậy, ông ở lại, dùng hỏa lực của mình cản bước tiến của đối phương, tạo điều kiện cho đồng đội rút lui an toàn.
Trong trận chiến ấy, Lộc Viễn Tài đã anh dũng hy sinh.
Người đồn trưởng nằm lại giữa vùng núi đá biên cương, nơi ông đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Sự hy sinh của ông khiến đồng đội vô cùng xúc động. Những người từng chiến đấu bên cạnh Lộc Viễn Tài nhớ về ông không chỉ như một người chỉ huy dũng cảm mà còn là người luôn quan tâm đến cán bộ, chiến sĩ và nhân dân địa phương.
Điều đáng quý ở Lộc Viễn Tài là trong thời khắc nguy hiểm nhất, ông đã lựa chọn ở lại phía sau để đồng đội được rút lui.
Đó là sự hy sinh thầm lặng nhưng cao cả của người chỉ huy.
Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu bảo vệ biên giới và bảo vệ Tổ quốc, Lộc Viễn Tài được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào tháng 12 năm 1979.
Tên tuổi ông về sau được nhắc nhớ tại vùng biên giới Hà Giang. Gần Đồn Biên phòng Lũng Làn có bia ghi tên những cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh trong những năm bảo vệ biên giới. Lộc Viễn Tài là người đứng đầu danh sách ấy.
Câu chuyện về Lộc Viễn Tài không có những trận đánh lớn được cả nước biết đến như Điện Biên Phủ hay Chiến dịch Hồ Chí Minh. Nhưng chính những trận chiến ở nơi biên giới xa xôi ấy đã góp phần bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc.
Ông là người con dân tộc Tày, sinh ra từ núi rừng phía Bắc và đã trở về với núi rừng trong một tư thế đẹp nhất của người lính: chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ đồng đội và quê hương.
Ngày nay, vùng biên giới Hà Giang đã có nhiều đổi thay. Những bản làng nằm giữa núi đá vẫn tiếp tục cuộc sống bình yên; những người lính biên phòng hôm nay vẫn ngày đêm tuần tra, bảo vệ đường biên, cột mốc và gần gũi với đồng bào.
Mỗi khi nhắc đến Lộc Viễn Tài, người ta không chỉ nhớ đến một người anh hùng. Người ta còn nhớ đến trách nhiệm của những người lính nơi biên cương – những người luôn phải sẵn sàng hy sinh để đất nước được bình yên.
Câu chuyện của Lộc Viễn Tài nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng Tổ quốc được tạo nên từ từng tấc đất, từng bản làng và từng con người cụ thể. Có những người đã dành cả cuộc đời để bảo vệ những điều tưởng như bình thường ấy.
Và khi họ ngã xuống, điều còn lại không chỉ là một cái tên trên bia đá.
Đó là ký ức về lòng dũng cảm.
Đó là sự biết ơn của những người đang sống.
Và đó là lời nhắc nhở các thế hệ mai sau phải luôn trân trọng hòa bình, giữ gìn chủ quyền và có trách nhiệm với quê hương, đất nước.



