Anh hùng Lực lượng vũ trang

LỘC VIỄN TÀI – NGƯỜI CON ƯU TÚ CỦA QUÊ HƯƠNG, NGƯỜI ANH HÙNG GIỮ ĐẤT BIÊN CƯƠNG

Lộc Viễn Tài, sinh năm 1940, là người dân tộc Tày, quê tại xã Vĩ Thượng, nay thuộc địa bàn xã Tiên Yên, tỉnh Tuyên Quang. Tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng đất nước còn nhiều gian lao, và cuộc đời người chiến sĩ ấy đã dành trọn cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Vĩnh Long11/08/2026Xã Tiên Yên (Đoàn xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
LỘC VIỄN TÀI – NGƯỜI CON ƯU TÚ CỦA QUÊ HƯƠNG, NGƯỜI ANH HÙNG GIỮ ĐẤT BIÊN CƯƠNG

LỘC VIỄN TÀI – NGƯỜI CON ƯU TÚ CỦA QUÊ HƯƠNG, NGƯỜI ANH HÙNG GIỮ ĐẤT BIÊN CƯƠNG

1786381290978_1489513094812470323_2552267933030513651_dde5b75cdaa563276ab5946860b836d2.jpg

Có những con người đi qua cuộc đời như một cơn gió, để rồi khi họ nằm xuống, tên tuổi vẫn ở lại với non sông.

Có những người lính ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trong tim tình yêu quê hương, đất nước và lời thề giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Họ không trở về, nhưng sự hy sinh của họ đã hóa thành những cột mốc bất tử giữa núi rừng biên cương.

Trong những câu chuyện thời hoa lửa của quê hương, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, liệt sĩ Lộc Viễn Tài là một cái tên như thế.

Ông sinh năm 1940, là người dân tộc Tày, quê tại xã Vĩ Thượng, nay thuộc địa bàn xã Tiên Yên, tỉnh Tuyên Quang. Tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng đất nước còn nhiều gian lao, và cuộc đời người chiến sĩ ấy đã dành trọn cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Từ người con của quê hương đến người lính nơi biên cương

Trong những năm tháng khoác trên mình màu áo người lính, Lộc Viễn Tài đã trưởng thành qua thực tiễn chiến đấu và trở thành một người chỉ huy bản lĩnh, mưu trí, gan dạ.

Ông được giao nhiệm vụ làm Đồn trưởng Đồn Công an nhân dân vũ trang Lũng Làn – nay là Đồn Biên phòng Sơn Vĩ.

Đó là một vùng biên giới hiểm trở, nơi núi đá dựng đứng, địa hình khắc nghiệt và cuộc sống của cán bộ, chiến sĩ vô cùng gian khó.

Nhưng chính nơi ấy, những người lính biên phòng ngày đêm bám đất, bám dân, bảo vệ từng đường biên, cột mốc.

Và trong đội ngũ những người lính kiên cường ấy, người Đồn trưởng Lộc Viễn Tài luôn là điểm tựa của đồng đội.

Khi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc nổ ra năm 1979, ông cùng cán bộ, chiến sĩ Đồn 155 Lũng Làn bước vào trận chiến với quyết tâm: còn người còn trận địa, còn một tấc đất cũng phải giữ đến cùng.

Ngày 17/2/1979, trước những đợt tiến công ác liệt của quân địch, người Đồn trưởng đã động viên cán bộ, chiến sĩ quyết tâm chiến đấu, tổ chức phòng ngự, giữ vững trận địa và bảo vệ nhân dân.

Trong những thời khắc khốc liệt nhất, ông vẫn trực tiếp chỉ huy, bình tĩnh, kiên cường cùng đồng đội chiến đấu.

Những ngày đầu tháng 3 năm ấy, cuộc chiến ngày càng ác liệt.

Ngày 5/3/1979, khi quân địch tập trung lực lượng tiến công Đồn 155 và các cao điểm trong khu vực, Lộc Viễn Tài tiếp tục chỉ huy bộ đội chiến đấu.

Giữa khói lửa chiến trường, người chỉ huy ấy đã không lùi bước.

Ông tổ chức lực lượng chặn đánh, chia cắt đội hình địch, giữ vững trận địa.

Và rồi, trong trận chiến ấy, người Đồn trưởng đã anh dũng hy sinh.

Ông ngã xuống giữa núi rừng biên giới khi tuổi đời mới 39.

Một người con của quê hương đã nằm lại nơi tuyến đầu Tổ quốc.

Nhưng sự hy sinh ấy không phải là dấu chấm hết.

Bởi có những sự hy sinh đã trở thành bất tử.

Tên anh hóa thành tượng đài

Với những chiến công và sự hy sinh anh dũng, liệt sĩ Lộc Viễn Tài được Đảng, Nhà nước truy tặng Huân chương Quân công hạng BaDanh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Tên tuổi ông được khắc ghi trong lịch sử của lực lượng Công an nhân dân vũ trang, Bộ đội Biên phòng và trong ký ức của những người đồng đội từng sát cánh chiến đấu.

Ở nơi ông từng chiến đấu, tên những cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh vẫn được lưu giữ như một lời nhắc nhở về những năm tháng không thể nào quên.

Với quê hương, Lộc Viễn Tài không chỉ là một người Anh hùng.

Ông còn là người con đã mang theo truyền thống của quê hương lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Từ những bản làng miền núi, những con đường quanh co qua núi, những mái nhà bình dị của quê hương, đã có biết bao người con lên đường theo tiếng gọi non sông.

Có người trở về.

Có người gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường.

Có người nằm lại mãi mãi giữa đất trời.

Nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung: lòng yêu nước và ý chí bảo vệ Tổ quốc.

Để hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình

Hơn bốn thập kỷ đã trôi qua kể từ ngày Anh hùng, liệt sĩ Lộc Viễn Tài ngã xuống.

Thời gian có thể phủ lên những chiến trường xưa màu xanh của cây cỏ.

Những con đường hôm nay đã rộng hơn.

Những bản làng hôm nay đã đổi thay.

Trẻ em được đến trường trong tiếng cười.

Những mái nhà bình yên nép mình bên những triền núi.

Cuộc sống hôm nay có thể đã rất khác với những năm tháng chiến tranh.

Nhưng bình yên ấy chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.

Phía sau mỗi ngày tháng hòa bình là máu xương của biết bao thế hệ.

Phía sau mỗi lá cờ Tổ quốc tung bay là những người lính đã từng đứng giữa mưa bom, bão đạn.

Phía sau mỗi cuộc sống bình yên hôm nay là những người đã chọn đi về phía gian nguy, để đất nước được bình yên.

Vì thế, mỗi khi nhắc đến Anh hùng, liệt sĩ Lộc Viễn Tài, chúng ta không chỉ nhắc về một con người của quá khứ.

Chúng ta đang nhắc về một phần ký ức thiêng liêng của quê hương.

Nhắc để biết ơn.

Nhắc để tự hào.

Và nhắc để thế hệ hôm nay hiểu rằng: độc lập, chủ quyền và hòa bình là những giá trị phải được gìn giữ bằng trách nhiệm của mỗi người.

Người nằm xuống – quê hương còn nhớ mãi

Trong những ngày tháng tri ân các Anh hùng, liệt sĩ, trước mỗi nén hương thành kính, xin được cúi đầu trước những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Xin được gọi tên những người con của quê hương đã đi vào lịch sử bằng tuổi xuân và máu xương của mình.

Và xin được dành một nén tâm hương tưởng nhớ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, liệt sĩ Lộc Viễn Tài – người Đồn trưởng đã chọn ở lại với trận địa đến phút cuối cùng.

Tên anh hôm nay không chỉ nằm trên những trang sách.

Tên anh còn trong ký ức đồng đội.

Trong những câu chuyện được kể lại cho thế hệ trẻ.

Trong những nén hương thành kính.

Trong niềm tự hào của quê hương.

Và trong lời nhắc nhở mỗi chúng ta rằng:

Có một thế hệ đã sống một đời rất đẹp.

Họ đi qua tuổi trẻ bằng những tháng năm hoa lửa.

Họ nằm xuống để đất nước đứng lên.

Hôm nay, quê hương Tiên Yên đang từng ngày đổi mới.

Những con đường mới mở ra, những bản làng khởi sắc, những thế hệ trẻ tiếp tục học tập, lao động và dựng xây quê hương.

Đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối những gì các Anh hùng, liệt sĩ đã gửi lại.

Bởi tri ân không chỉ là cúi đầu trước quá khứ.

Tri ân còn là sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đã nằm xuống.

Để mỗi thế hệ mai sau vẫn nhớ rằng:

Máu xương của các Anh hùng, liệt sĩ đã hòa vào đất mẹ.
Tên tuổi của các anh đã hóa thành mùa xuân của quê hương, đất nước.
Và câu chuyện thời hoa lửa ấy – sẽ còn được kể mãi.

Xin đời đời ghi nhớ công ơn các Anh hùng, liệt sĩ!

Xin được cúi đầu trước những người con đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LỘC VIỄN TÀI – NGƯỜI CON ƯU TÚ CỦA QUÊ HƯƠNG, NGƯỜI ANH HÙNG GIỮ ĐẤT BIÊN CƯƠNG | Câu chuyện thời hoa lửa