Lời Bác dạy – Hành trang của người chiến sĩ Cảnh vệ
Lời Bác dạy – Hành trang của người chiến sĩ Cảnh vệ
Từ sự chỉ dạy, quan tâm rèn luyện của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong những năm tháng vinh dự bảo vệ Người, lực lượng cảnh vệ buổi ban đầu thành lập đã có quá trình trưởng thành về mọi mặt. Vào dịp Tết cổ truyền năm 1962, Bác nói với đồng chí Bộ trưởng Bộ Công an bố trí để Bác đi chợ Đồng Xuân. Lãnh đạo Bộ chỉ thị cho Cục Cảnh vệ phải thực hiện tốt việc này. Cán bộ, chiến sĩ Cục Cảnh vệ được giao nhiệm vụ rất lo lắng về trách nhiệm, anh em khẩn trương đi nắm tình hình khu vực chợ. Vào dịp Tết, người các nơi dồn về chợ Đồng Xuân rất đông, có lúc lên đến hàng vạn, sẽ rất khó bảo vệ nếu để mọi người biết và chen lấn, xô đẩy lại gần Bác. Tuy nhiên lãnh đạo Cục Cảnh vệ quyết tâm thực hiện bằng được chỉ thị của Bộ Công an bảo vệ tuyệt đối an toàn cho Bác đi chợ Tết. Nhiều phương án được đặt ra, cuối cùng lựa chọn được một phương án tối ưu. Bác cùng mọi người phải hóa trang để đảm bảo bí mật. Kết thúc buổi đi chợ Tết, Bác cười vui, cảm ơn các đồng chí lãnh đạo Bộ, khen lực lượng cảnh vệ đã có nhiều tiến bộ và cố gắng trong công tác chuyên môn(10).
Năm 1963, hoạt động biệt kích của Mỹ – Ngụy đã lan rộng tới một số vùng ở miền Bắc, tình hình an ninh phức tạp. Bộ Chính trị chỉ thị mọi hoạt động của Bác phải được bảo vệ an toàn tuyệt đối. Một lực lượng cảnh vệ bí mật bảo vệ trên đường được thành lập. Hằng ngày, gần bên Bác, các đồng chí được Bác chỉ bảo từng công việc cụ thể sách vở nhà trường chưa hề nói tới hay những tình huống các đồng chí đi trước trao đổi kinh nghiệm không lường hết được: “Các chú không biết cách hóa trang. Từ quần áo các chú mặc đến con mắt đảo liếc là Bác có thể nhận ra ngay”(11). Đơn vị sau đó đã họp rút kinh nghiệm sửa ngay những non yếu còn mắc phải. Một lần đi gặt lúa với dân ở ngoại thành Hà Nội, Bác nói: “Thứ nhất, Bác phê bình các chú còn lãng phí lực lượng, thứ hai là cách hóa trang của các chú còn lộ liễu lắm. Cơ quan nào đi gặt giúp dân mà lại may quần áo gần như đồng phục thế? Còn mấy chú gánh lúa ở trên đường cũng vậy. Dân họ mà nhìn thấy Bác không chỉ chào Bác ạ, rồi chạy biến như các chú đàu… Các chú phải sửa ngay”(12). Đi công tác địa phương xa, Bác bảo: “Các chú vẫn còn đơn giản trong suy nghĩ về cảnh giác lắm. Hôm nay đi công tác xa, lại phải qua vùng núi hẻo lánh nên phải đề phòng. Hai xe giống nhau quá thì chú phải đổi chỗ Bác ngồi luôn. Biển số xe cũng phải dự phòng, vài ngày hay vài tuần phải đổi biển số khác. Chỗ ngồi trên xe cũng vậy, có thể chú và Bác phải thay đổi chỗ ngồi mỗi lần đi để kẻ địch không phát hiện ra quy luật”(13). Từ những lời phê bình của Bác, lực lượng cảnh vệ đã tự kiểm điểm, tổ chức họp bàn biện pháp, kế hoạch thực hiện lời Bác dạy. Nhờ đó, công tác bảo vệ từng bước tiến bộ, được Bác nhiều lần khen ngợi. Đối với những chiến sĩ cảnh vệ, từng bài học Người giảng giải về nguyên tắc bí mật, ý thức cảnh giác, những sơ hở mà địch thường lợi dụng, càng nghe càng thấy “lớn lên cả về trí tuệ và nghiệp vụ”(14). Đồng chí Nguyễn Tất Liêm kể lại: Từ lần họp rút kinh nghiệm, anh Kháng gặp riêng tôi bàn việc thực hiện một số kế hoạch bí mật. Trong đời thường Bác hay mặc bộ quần áo đại cán kaki màu sáng, đầu đội mũ cát két màu sẫm, mùa đông Bác quàng thêm chiếc khăn len để giữ ấm. Tôi cũng may một bộ quần áo đại cán kaki màu sáng, cũng sắm một chiếc mũ cát két màu sẫm và một chiếc khăn len. Lần Bác đến thăm một bệnh viện, Bác ngồi ghế trên bên cạnh lái xe, còn tôi và anh Vũ Kỳ, thư ký ngồi ghế sau. Khi xe đến cổng bệnh viện, lãnh đạo, nhân viên đã tập trung đầy đủ. Xe vừa dừng bánh thì đồng chí Giám đốc vội vàng chạy lại phía tôi mở cửa trong khi đó anh Kỳ đã xuống mời Bác đi về phía cán bộ, nhân viên đang đứng đón Người. Bị nhầm, đồng chí Giám đốc vội chạy đuổi theo Bác. Anh Kỳ nhìn tôi nháy mắt cười rất vui(15).
Đối với mỗi cán bộ, chiến sĩ cảnh vệ, tuy qua nhiều nhiệm vụ bảo vệ Đảng, bảo vệ chính quyền khác nhau nhưng trong ký ức điều thấm thía nhất vẫn là nhớ kỷ niệm bên Bác với bao nhiêu trách nhiệm, bao nhiêu tình cảm. Đồng chí Nguyễn Thiện Nhuận nhớ rừng Việt Bắc hoang vắng, giữa đêm tối mịt mù mưa gió đầy trời, trước căn nhà nứa không có lấy một mẩu sắt cài cửa, một mình trông giấc ngủ của Bác, xúc động cảm thấy “vinh dự lớn lao và đời tôi gắn liền với Đảng đến thế”: “Phiên gác của tôi vào mãi gần sáng, nằm ngủ nhưng tôi không hề chợp được mắt, nằm nghĩ đến trách nhiệm quan trọng, vinh dự ít có trong đời và cũng lo đồng chí khác gác quá giờ thì lại chẳng đến lượt mình. Đêm trằn trọc chờ đợi thật là dài… Lần đầu tiên tôi gác đêm giữa rừng, lại là lần đầu tiên nhận nhiệm vụ bảo vệ lãnh tụ tối cao nên tôi lúng túng chỉ sợ sơ hở, nửa lo đứng gác ở cửa, nửa đi tuần tra quanh nhà. Đêm khuya, thỉnh thoảng tiếng ho khan của Bác lại vọng ra. Tôi trộm lo: kháng chiến còn dài, đêm nay liệu Bác có ngủ ngon không? Bác với mái đầu bạc, đang nằm ngủ đó, trong ngôi nhà nứa, cửa không có. Tôi càng lo và tự đặt trách nhiệm của mình: phải bảo vệ thật an toàn giấc ngủ và sức khỏe của Bác trong đêm nay. Ánh ban mai mới mờ mờ trên khu rừng, Bác đã trở dậy ra đứng ở cửa nói điều gì với đồng chí Trần Duy Hưng. Tôi vẫn đứng nghiêm, nắm chặt súng tay đứng gác. Đồng chí Trần Duy Hưng ra nói với tôi: Bác bảo chú về nghỉ đi. Câu nói tuy ngắn và do người khác truyền lại nhưng tôi vẫn cảm thấy chứa chan tình thương yêu cán bộ của Hồ Chủ tịch. Tôi tần ngần nhìn Bác một lát rồi mới về nghỉ”(16).
Đồng chí Lê Minh Thưởng kể lại nhiệm vụ đầu tiên của người chiến sĩ cảnh vệ là cùng đồng đội ngày ngày túc trực 24/24 trên con đường dẫn vào nhà sàn nơi Bác ở. Ánh mắt người cảnh vệ năm xưa như ánh lên vì tự hào rồi ngấn lệ: “Được làm cảnh vệ của Bác là niềm hạnh phúc, niềm vinh hạnh lớn nhất đời của tôi. Gần Bác, tôi cũng như các chiến sĩ khác học được rất nhiều điều về cuộc sống. Đó là sự kiên trì, nhẫn nại, chịu khó, chịu khổ, biết quan tâm đến mọi người. Bác mất, cả dân tộc, cả thế giới tiếc thương, với mỗi chúng tôi là cận vệ của Bác thì như mất đi một điều gì đó quá lớn trong cuộc đời. Nhìn căn nhà sàn, con đường, ao cá. chúng tôi không nguôi nhớ về Bác”(17). Gần 10 năm làm cảnh vệ, với ông “chiếc huy hiệu của Bác tặng và những tấm ảnh được chụp chung với Bác sẽ mãi là niềm tự hào của người chiến sĩ cảnh vệ cho Bác”(18).
Theo Bác qua bao nhiêu chặng đường in dấu, những lời Bác dạy là hành trang các chiến sĩ cảnh vệ mang theo suốt những năm tháng hoạt động cách mạng và sau này hoàn thành nhiệm vụ, khi trở về địa phương vẫn luôn nhớ Bác. Thật khó nói hết niềm vui sướng chen lẫn tự hào trong thời kỳ bên Bác và những kỷ niệm sâu sắc còn lắng đọng không phai. Dù lúc thuận lợi hay khi tình hình phức tạp, khó khăn, căng thẳng, phong thái của Bác vẫn luôn điềm tĩnh, kiên quyết, lạc quan, tự tin. Giống như người cầm lái, dù tối trời, biển lặng hay lúc sóng to, gió lớn vẫn vững tay chèo lái. Ở bên Bác, các chiến sĩ cảnh vệ đã được rèn dạy ngày càng tiến bộ.
Từ khi thành lập đến nay, lực lượng cảnh vệ công an nhân dân luôn coi trọng công tác xây dựng Đảng, xây dựng lực lượng; làm tốt công tác chính trị, tư tưởng đối với cán bộ, chiến sĩ, lấy xây dựng bản lĩnh chính trị, lòng trung thành tuyệt đối với Đảng làm mục tiêu giáo dục, rèn luyện. Những chiến công đạt được, sự trung thành, tận tụy và tấm gương chiến đấu, hi sinh của các thế hệ cán bộ, chiến sĩ lực lượng cảnh vệ đã góp phần tô thắm truyền thống lực lượng công an nhân dân Việt Nam anh hùng. Phát huy vai trò trong giai đoạn phát triển mới của đất nước, lực lượng cảnh vệ luôn nỗ lực hoàn thành mục tiêu bảo vệ tuyệt đối an toàn các đồng chí lãnh đạo cấp cao, các đoàn khách quốc tế, các cơ quan trọng yếu và các hoạt động quan trọng của Đảng, Nhà nước, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa, bảo vệ sự nghiệp đổi mới của đất nước, bảo vệ nhân dân. Hiện nay, các thế lực thù địch, phản động tiếp tục ráo riết thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, bạo loạn, can thiệp lật đổ ở nước ta, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, “phi chính trị hóa” lực lượng vũ trang nhân dân hòng xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, thay đổi chế độ chính trị ở nước ta. Trong bối cảnh đó, tư tưởng Hồ Chí Minh về lực lượng cảnh vệ công an nhân dân vẫn mang tính thời sự, còn nguyên vẹn giá trị và là bài học quý với toàn Đảng, toàn quân ta.



