LỜI CA TUỔI TRẺ TỰ NGUYỆN CỰA THANH NIÊN XUNG PHONG KIM PHÚC - THCSKC
Trong những trang sử vàng của dân tộc, có những con người lặng lẽ cống hiến cả tuổi xuân nơi tuyến lửa để bảo vệ Tổ quốc. Với em, hình ảnh chị Kim Phúc – một cựu thanh niên xung phong từng chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại – chính là biểu tượng sáng ngời của lòng quả cảm và tinh thần tự nguyện dấn thân vì đất nước.
Những năm tháng chiến tranh, trong tiếng bom nổ rung trời và mùi khói thuốc súng còn nồng trong gió rừng Trường Sơn, chị Kim Phúc cùng đồng đội đã không quản hiểm nguy. Công việc của chị trải dài từ mở đường, phá bom, gùi gạo đến tải thương… bất kể ngày hay đêm, bất kể trời nắng gắt hay mưa rừng tầm tã. Tuổi trẻ ấy không được đo bằng những năm tháng thanh bình, mà được đúc nên từ thép lửa, từ nghị lực và ý chí kiên cường.
Có lần, khi đang san lấp một hố bom lớn, chị bất ngờ bị đất đá vùi lấp. Trong bóng tối nghẹt thở và đau đớn, nhiều người tưởng chị đã không thể trở lại. Thế nhưng bằng sức mạnh của ý chí và trách nhiệm, chị vẫn cố thoát lên khỏi lớp đất đá dày đặc để tiếp tục công việc. Chị hiểu rằng: “Đường không thông, chiến dịch không thể thắng”. Chính suy nghĩ ấy đã thôi thúc chị đứng dậy, tiếp tục cầm cuốc xẻng giữa tiếng đại bác gầm vang.
Tuổi trẻ của chị Kim Phúc đã hòa mình vào bao nhọc nhằn, gian khó, nhưng cũng là bản hòa ca đẹp đẽ nhất của tinh thần tự nguyện – sẵn sàng hiến dâng cho Tổ quốc tất cả những gì tươi đẹp nhất. Nhờ những con người như chị, tuyến đường Trường Sơn huyền thoại mới được nối liền, vận chuyển được khí tài, lương thực để chi viện cho chiến trường lớn.
Hôm nay, khi được nghe những câu chuyện về chị, em cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hòa bình và lòng biết ơn đối với thế hệ đi trước. Sự dũng cảm, bền bỉ và tinh thần xả thân vì nhiệm vụ của chị đã trở thành lời nhắc nhở thiêng liêng để em sống tốt hơn từng ngày. Em mong mình sẽ biết cống hiến trong khả năng của bản thân, chăm chỉ học tập, yêu lao động và nuôi dưỡng một trái tim mạnh mẽ giống như những thanh niên xung phong năm xưa.
Tuổi trẻ hôm nay dù không còn tiếng bom rơi, nhưng vẫn cần tinh thần tự nguyện, trách nhiệm và khát vọng đóng góp cho cộng đồng. Đó cũng chính là lời tri ân sâu sắc nhất mà em muốn gửi đến chị Kim Phúc – người đã dùng tuổi xuân để viết nên bản anh hùng ca giữa rừng Trường Sơn cháy lửa.



