Lời Cảm Ơn Lặng Lẽ Sau Chiến Thắng Điện Biên Phủ
Kỷ niệm trong những giờ phút ngay sau chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 7/5/1954, ghi lại sự khiêm nhường, tác phong công bằng và lòng biết ơn sâu sắc của Đại tướng Võ Nguyên Giáp dành cho những người chiến sĩ thầm lặng giữa thời hoa lửa.
Chiều ngày 7/5/1954, lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" tung bay trên mái hầm Tướng De Castries, đánh dấu mốc kết thúc thắng lợi rực rỡ của Chiến dịch Điện Biên Phủ. Tại Sở Chỉ huy Mường Phăng, không khí vỡ òa trong niềm vui sướng. Cán bộ, chiến sĩ ôm nhau khóc, tiếng hô mừng chiến thắng vang động cả núi rừng.
Trong lúc mọi người đang chúc mừng lẫn nhau, Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Tổng Tư lệnh kiệt xuất – vẫn lặng lẽ ngồi tại bàn làm việc. Trước mặt ông là vô số bản đồ, điện văn và các báo cáo tình báo vừa gửi về từ các hướng mặt trận.
Đồng chí Thái Dũng (khi ấy là cán bộ tình báo chiến dịch) bước vào lán để trình bản báo cáo tổng hợp cuối cùng về số lượng tù binh bị bắt, trong đó có toàn bộ Bộ Tham mưu tập đoàn cứ điểm địch. Sau khi nghe báo cáo, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đứng dậy, bước lại gần đồng chí Thái Dũng.
Thay vì nói về chiến công lẫy lừng của bản thân hay sự tán dương chung chung, Đại tướng nắm chặt tay người sĩ quan tình báo trẻ, ánh mắt ánh lên sự xúc động chân thành:
"Chú Dũng này, chiều nay toàn dân, toàn quân ta ăn mừng chiến thắng. Nhưng Bác Hồ và Bộ Tổng Tư lệnh không bao giờ quên công lao của các chú – những chiến sĩ tình báo, trinh sát, thông tin đã làm việc thầm lặng trong bóng tối suốt mấy tháng qua.
Nếu không có những bản tin tình báo chính xác từng vị trí pháo, từng đợt nhảy dù tăng viện của địch; nếu không có sự mưu trí của các chú để giữ bí mật tuyệt đối cho đợt kéo pháo ra và tiến quân vào, thì chúng ta không thể có được chiến thắng trọn vẹn ngày hôm nay với ít xương máu nhất!"
Nói rồi, Đại tướng tự tay mở chiếc xà cột của mình, lấy ra một chiếc bút máy – phần thưởng mà ông luôn giữ gìn cẩn thận – rồi trao tận tay cho đồng chí Thái Dũng như một lời tri ân đặc biệt.
Đồng chí Thái Dũng đón nhận món quà mà hai tay run lên vì xúc động. Nhờ công tác tình báo vốn dĩ mang tính chất ẩn danh, ít khi được nhắc tên trên các trang bảng vàng chiến công, nhưng vị Tổng Tư lệnh kiệt xuất luôn thấu hiểu, trân trọng và ghi nhận sự cống hiến thầm lặng của từng bộ phận nhỏ nhất.



