Lời của ngọn hải đăng ở Trường Sa
Bài thơ được viết dưới góc nhìn của ngọn hải đăng giữa biển khơi, ngày đêm soi sáng cho tàu thuyền và những người lính đảo.
Ta đứng giữa trùng khơi lộng gió,
Soi biển đêm bằng ánh sáng dịu dàng.
Ngày qua ngày cùng người lính đảo,
Giữ bình yên cho biển cả mênh mang.
Ta đã thấy bao mùa bão nổi,
Bao con tàu tìm lại hướng quay về.
Ta đã thấy những người con đất Việt,
Vững niềm tin giữa sóng cả bộn bề.
Có đêm biển tối mịt mùng gió lớn,
Mà lòng người vẫn sáng tựa sao khuya.
Bởi phía sau là quê hương đất mẹ,
Là Việt Nam yêu dấu tự bao đời.
Nếu mai này con ra nơi đầu sóng,
Hãy nhìn ta giữa biển biếc bao la.
Ánh sáng ấy không chỉ là ngọn đèn nhỏ,
Mà là niềm tin của cả nước non nhà.


