Cựu chiến binh

LỜI DẶN BÊN HIÊN NHÀ CỦA NGƯỜI THIẾU ÚY NĂM XƯA

Ở TDP Xuân Ninh, có những câu chuyện lịch sử không nằm trong phòng trưng bày hay những trang tài liệu dày. Chúng hiện diện trong chính những con người bình dị đang sống giữa đời thường, trong một buổi trò chuyện bên hiên nhà, trong ánh mắt chậm rãi của người đã đi qua nhiều năm tháng khó quên. Bà Nguyễn Thanh Thúy, sinh ngày 28 tháng 9 năm 1944, từng mang cấp bậc Thiếu úy, là một trong những nhân chứng như thế.

Khánh Hòa05/06/2026Cao Thị Thanh Thủy (Đoàn phường Cam Ranh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
LỜI DẶN BÊN HIÊN NHÀ CỦA NGƯỜI THIẾU ÚY NĂM XƯA

Ở TDP Xuân Ninh, có những câu chuyện lịch sử không nằm trong phòng trưng bày hay những trang tài liệu dày. Chúng hiện diện trong chính những con người bình dị đang sống giữa đời thường, trong một buổi trò chuyện bên hiên nhà, trong ánh mắt chậm rãi của người đã đi qua nhiều năm tháng khó quên. Bà Nguyễn Thanh Thúy, sinh ngày 28 tháng 9 năm 1944, từng mang cấp bậc Thiếu úy, là một trong những nhân chứng như thế.

Khi nhắc về quá khứ, bà Thúy không chọn cách kể thật dài. Bà thường bắt đầu bằng những điều rất nhỏ: ngày ấy con người sống phải biết dựa vào nhau, tin nhau và giữ lời với nhau. Với bà, môi trường rèn luyện của người lính dạy cho mỗi người không chỉ sự can đảm, mà còn dạy sự cẩn trọng, nề nếp và lòng tự trọng. Một việc đã nhận thì phải làm cho tròn; một lời đã nói thì phải giữ; một tập thể muốn vững thì từng người phải biết nghĩ đến phần chung.

Tham gia Hội Cựu chiến binh từ tháng 8 năm 2002, bà Thúy xem đó là một cách tiếp tục gắn bó với những giá trị đã theo mình suốt cuộc đời. Trong sinh hoạt ở TDP Xuân Ninh, bà không đặt mình ở vị trí người kể chuyện quá khứ, mà như một người bà, người mẹ trong khu dân cư, nhẹ nhàng nhắc con cháu về cách sống. Theo bà, thế hệ trẻ hôm nay có điều kiện học tập, lao động, tiếp cận tri thức nhiều hơn, nên càng phải biết quý trọng hòa bình, biết giữ gìn gia đình, xóm phố và danh dự của bản thân.

Điều đáng quý ở câu chuyện của bà là sự lặng thầm. Bà không cần nhấn mạnh mình đã trải qua những gì, cũng không tô đậm những gian nan. Chính sự bình thản ấy lại làm người nghe cảm nhận sâu hơn về sức chịu đựng của thế hệ đi trước. Có những người phụ nữ đã đi qua một thời tuổi trẻ nhiều biến động, rồi khi trở về đời thường, họ tiếp tục giữ lửa bằng cách chăm lo nếp nhà, sống nhân hậu với bà con và truyền cho con cháu lòng biết ơn đối với quê hương, đất nước.

Câu chuyện về bà Nguyễn Thanh Thúy vì thế giống như một lời nhắc bên hiên nhà: lịch sử không chỉ là những sự kiện lớn, mà còn là ký ức, nhân cách và lối sống của từng con người. Ở bà, phẩm chất người lính được giữ lại trong sự điềm đạm, trong lời nói chắc chắn, trong cách sống nghĩa tình và trách nhiệm với cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn