Lời Dặn Của Cha Và Thanh Gươm Cứu Quốc
Một đêm cuối đông năm 1284, phủ đệ Vạn Kiếp chìm trong sự tĩnh mịch. Gió từ sông Lục Đầu thổi vào lạnh buốt. Bên bàn đèn dầu, Trần Quốc Tuấn ngồi bất động, ánh mắt đăm chiêu nhìn bản đồ chiến sự Đại Việt. Phía Bắc, vó ngựa quân Nguyên - Mông đang áp sát biên thùy.
Trong bóng tối, lời trăn trối của cha ông – An Sinh Vương Trần Liễu – lại vang lên bên tai: "Con vì cha mà lấy thiên hạ, có như thế cha chết mới cam lòng!" Mối thù nhà năm xưa khi gia đình bị chèn ép, triều đình rạn nứt như một vết dao cứa vào tâm can vị Tiết chế Đại nguyên soái. Quyền lực tột đỉnh đang nằm trong tay ông, quân đội vạn người sẵn sàng nghe lệnh. Chỉ cần một cái gật đầu, ông có thể lật đổ ngai vàng để trả thù cho cha.
"Thưa cha, con phải làm sao?" – Trần Quốc Tuấn tự hỏi, tay siết chặt chuôi gươm.
Sáng hôm sau, ông triệu tập hai người con trai là Trần Quốc Vũ và Trần Quốc Tảng đến để thử lòng.
Ông hỏi Quốc Vũ: "Người xưa có cả thiên hạ để truyền lại cho con cháu, con nghĩ sao?"Quốc Vũ thưa: "Đối với nhà khác thì được, đối với vương tộc thì không nên". Trần Quốc Tuấn gật đầu khen ngợi.
Khi ông hỏi đến Trần Quốc Tảng, Quốc Tảng liền đáp: "Tống Thái Tổ vốn là một viên tướng, nhờ biết chớp thời cơ mà lấy được thiên hạ. Nhà ta nay quyền thế nghiêng trời, sao lại không thể?"
Nghe đến đó, mắt Trần Quốc Tuấn đỏ rực vì giận dữ. Ông rút gươm, chỉ thẳng vào mặt con trai và quát lớn: "Kẻ làm phản loạn thần chính là từ đứa con nghịch tặc này mà ra! Ta thà nuôi đứa con bất hiếu chứ không dung thứ kẻ bất trung!"
Ông định chém chết Quốc Tảng để giữ trọn đạo nghĩa với đất nước. Nhờ các tướng lĩnh quỳ lạy xin tha, ông mới nguôi giận nhưng tuyên bố: "Từ nay cho đến khi ta nhắm mắt, thằng Tảng không được nhìn mặt ta nữa!"
Gạt bỏ hoàn toàn tư thù, Trần Quốc Tuấn chủ động tìm gặp Thái sư Trần Quang Khải – người thuộc chi vua. Trên chiến thuyền ở bến Đông Bộ Đầu, ông tự tay dội nước thơm tắm cho Quang Khải. Hai vị đầu triều, một người văn, một người võ, rũ bỏ mọi tị hiềm thế hệ trước, nắm chặt tay nhau thề dốc lòng cứu nước.
Sự đoàn kết ấy đã khơi dậy hào khí Đông A rực lửa, dẫn đến trận Bạch Đằng Giang lừng lẫy, quét sạch nửa triệu quân thù. Trần Hưng Đạo không chọn làm vua của một triều đại, nhưng ông đã trở thành Đức Thánh Trần vĩ đại trong lòng triệu người dân nước Việt.



