LỜI DẶN CỦA MẸ
Ngày tiễn con lên đường, mẹ không khóc, chỉ nắm tay anh thật chặt. Bà nói: “Con giữ nước, mẹ giữ nhà.” Một câu nói giản dị mà theo anh suốt những năm tháng chiến tranh.
Ở nơi xa, mỗi khi mệt mỏi, anh lại nhớ đến ánh mắt của mẹ ngày hôm ấy. Đó là điểm tựa để anh đứng vững giữa bom đạn. Anh tin rằng, ở quê nhà, mẹ vẫn đang đợi mình.
Chiến tranh kết thúc, nhưng anh không trở về. Ngôi nhà vẫn còn đó, người mẹ vẫn còn đó… chỉ thiếu đi người con đã giữ trọn lời dặn năm xưa.



