Lời dặn của mẹ và hành trang người chiến sĩ
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Đặng Thành Thắng trong thời kỳ hậu chiến.
Những năm tháng nếm mật nằm gai nơi chiến trường Quảng Trị đầy khói lửa, trong gùi hành trang của tôi lúc nào cũng có một bức thư đã sờn mép cùng nhành hoa rừng khô ép chặt. Nơi quê nhà, vạt nắng chiều rọi xuống hiên nhà nuôi dưỡng niềm tin hy vọng. Từng dòng chữ nguệch ngoạc tôi viết trên lưng đồng đội gửi về nhà chứa chan tình cảm vợ chồng sâu nặng và lời hứa chiến thắng trở về. Khát vọng tự do và hòa bình chính là kim chỉ nam cho mọi hành động. Dù có phải hy sinh đến giọt máu cuối cùng, lòng trung thành với Tổ quốc vẫn mãi vẹn nguyên. Thanh xuân của chúng tôi gắn liền với màu áo xanh chiến sĩ, gắn liền với những khát vọng cao đẹp về một tương lai độc lập, tự do. Trận đánh vừa dứt, bụi pháo chưa tan, anh em đã vây quanh cây đàn ghi-ta cất cao lời hát yêu đời. Cái hào hoa của người lính là biết tìm thấy cái đẹp ngay trong gian khó. Dù mái tóc đã bạc phơ theo năm tháng, tâm hồn tôi vẫn giữ nguyên sự trẻ trung, hào hoa của thời cầm súng, luôn trân trọng từng khoảnh khắc bình yên bên gia đình và quê hương.



