Cựu chiến binh

LỜI DẶN CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ

Những năm cuối đời, ông Nguyễn Văn Huỳnh nói ít hơn. Giọng ông trầm, chậm, đôi khi phải ngừng lại để lấy hơi. Nhưng mỗi lời ông nói ra đều được con cháu lắng nghe cẩn trọng, bởi ai cũng hiểu đó là những lời dặn cuối cùng của một người đã đi gần trọn cuộc đời.

Hưng Yên27/12/2025Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông không nói nhiều về chiến tranh. Ông nói nhiều hơn về hòa bình. Ông dặn con cháu phải biết quý trọng cuộc sống hôm nay, đừng coi những điều đang có là hiển nhiên. Ông nói: “Hòa bình mong manh lắm, giữ được nó khó hơn đánh giặc”.

Ông dặn con cháu sống tử tế với nhau, đừng vì lợi ích trước mắt mà quên đi tình nghĩa. Ông dặn phải nhớ nguồn cội, nhớ quê hương, dù sau này có đi đâu, làm gì. Với ông, người mất gốc là người yếu nhất, dù có thành đạt đến đâu.

Có lần, ông nhìn lũ cháu chơi đùa trong sân, rồi nói chậm rãi: “Ông đi rồi, các cháu phải sống cho ra người”. Không phải sống giàu sang, mà sống đàng hoàng, biết đúng – sai, biết thương người yếu thế.

Lời dặn cuối cùng của người lính già không phải là mệnh lệnh, mà là sự gửi gắm. Ông gửi gắm niềm tin vào thế hệ sau – những người không phải cầm súng, nhưng phải giữ gìn những giá trị mà ông và đồng đội đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ.

Khi ông nhắm mắt xuôi tay, không có những lời hoa mỹ. Nhưng những lời dặn ấy vẫn còn vang vọng trong mỗi thành viên của gia đình. Nó trở thành kim chỉ nam cho cách sống, cách làm người, và là phần kết lặng lẽ nhưng sâu sắc cho cuộc đời của một người lính đã hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LỜI DẶN CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ | Câu chuyện thời hoa lửa