Bài viết

Lời dặn trước giờ xuất kích

Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, trước mỗi trận đánh luôn có một khoảnh khắc rất đặc biệt: khoảnh khắc người chỉ huy nói những lời cuối cùng trước giờ xuất kích. Không phải những lời hô vang hào hùng, mà thường là những lời ngắn gọn, bình tĩnh và đi thẳng vào trái tim người lính.

15/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, trước mỗi trận đánh luôn có một khoảnh khắc rất đặc biệt: khoảnh khắc người chỉ huy nói những lời cuối cùng trước giờ xuất kích. Không phải những lời hô vang hào hùng, mà thường là những lời ngắn gọn, bình tĩnh và đi thẳng vào trái tim người lính.

Câu chuyện tôi nghe được xảy ra ở Việt Bắc vào những năm đầu kháng chiến chống Pháp.

Đơn vị chuẩn bị đánh một vị trí địch ở ven đường số 4. Trời đã tối, mưa bụi lất phất. Anh em chiến sĩ ngồi kiểm tra lại súng đạn dưới ánh đèn dầu che kín. Không ai nói to, chỉ có tiếng lau súng và tiếng gió rừng.

Người chỉ huy hôm ấy còn rất trẻ. Ông đi từng tổ, nhìn từng người rồi dừng lại giữa đội hình.

Ông không nói dài.

Trước hết, ông hỏi:

— Các đồng chí đã ăn chưa?

Mọi người đáp:

— Rồi ạ.

Ông gật đầu, im lặng vài giây rồi nói:

— Trận này không dễ. Có thể có đồng chí bị thương, có thể có đồng chí không trở về. Nhưng chúng ta đánh vì dân mình, vì những người đang chờ ngày hết giặc.

Không khí lặng đi.

Rồi ông dặn từng điều rất cụ thể:

— Giữ đúng đội hình. — Không nổ súng khi chưa có lệnh. — Thấy đồng đội bị thương thì tìm cách cứu, không bỏ nhau. — Khi thắng cũng không được chủ quan.

Đó không chỉ là mệnh lệnh quân sự, mà là cách giữ cho cả đơn vị còn nguyên sức mạnh.

Tôi đặc biệt nhớ lời dặn cuối cùng mà một cựu chiến sĩ kể lại bằng giọng nghẹn ngào:

— “Các đồng chí nhớ: đánh giặc phải dũng cảm, nhưng với dân phải thật hiền.”

Nói rồi, người chỉ huy nhìn từng khuôn mặt trẻ trong ánh đèn mờ. Có người mới mười tám, đôi mươi. Có người vừa nhận thư nhà chiều hôm ấy. Có người lặng lẽ sờ chiếc khăn mẹ gửi.

Một chiến sĩ trẻ hỏi nhỏ:

— Thưa anh, anh có sợ không?

Người chỉ huy mỉm cười:

— Có chứ. Ai không biết sợ mới là điều đáng lo. Nhưng chúng ta không để nỗi sợ làm mình lùi bước.

Câu trả lời ấy khiến nhiều người vững lòng hơn bất kỳ khẩu hiệu nào.

Trước giờ xuất phát, ông bước đến một chiến sĩ bị sốt nhẹ, đặt tay lên vai anh:

— Nếu không chịu nổi thì báo ngay.

Người chiến sĩ lắc đầu:

— Em đi được.

Ông không quát mắng, chỉ nói:

— Đi được thì đi cùng anh em, nhưng phải giữ sức.

Sự quan tâm ấy làm người lính cảm thấy mình không chỉ là một người cầm súng, mà là một thành viên của một gia đình lớn.

Khi đồng hồ gần nửa đêm, lệnh xuất kích được truyền xuống. Đội hình lặng lẽ đứng dậy. Trước khi đi, người chỉ huy nói rất khẽ:

— Còn người thì còn đơn vị. Còn dân thì còn kháng chiến.

Rồi ông đi đầu trong bóng tối.

Nhiều năm sau, trận đánh ấy đã trở thành một dòng ngắn trong lịch sử đơn vị. Nhưng những người còn sống nói rằng điều họ nhớ nhất không phải tiếng súng mở màn, mà là những lời dặn trước giờ xuất kích.

Bởi trong những lời ấy có kỷ luật, có trách nhiệm, có tình đồng đội và có cả tình thương đối với nhân dân.

Khi kể lại câu chuyện này, tôi hiểu rằng người chỉ huy giỏi không chỉ biết đưa quân vào trận đánh, mà còn biết giữ cho người lính một trái tim đúng đắn giữa chiến tranh.

Và có lẽ, chính những lời dặn giản dị ấy đã giúp nhiều người lính đi qua bom đạn mà vẫn giữ được phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ: dũng cảm trước kẻ thù, thủy chung với đồng đội và nhân hậu với nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn