Lời dặn trước lúc chia tay
Trước ngày lên đường, cha chỉ dặn Ông Bùi Văn Sơn một điều: đi đâu cũng phải nhớ mình là người con của quê hương. Trải qua những năm tháng hành quân, Ông dần hiểu rằng quê hương không chỉ là nơi mình sinh ra mà còn là những con người mình có trách nhiệm bảo vệ.
Ngày Ông Bùi Văn Sơn lên đường, cha Ông không nói nhiều. Trước lúc chia tay, người cha chỉ dặn rằng dù đi đâu cũng phải nhớ mình là người con của quê hương. Khi ấy Ông còn trẻ nên chưa hiểu hết ý nghĩa của câu nói tưởng như rất đơn giản ấy. Chỉ đến khi bước vào những chặng hành quân dài, trải qua những ngày thiếu thốn và chứng kiến đồng đội cùng nhau vượt qua khó khăn, Ông mới dần hiểu lời cha muốn nhắn nhủ.
Trên những con đường hành quân, mỗi khi mệt mỏi, Ông thường nghĩ đến gia đình và quê nhà. Có những lúc một người bị thương nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, có người thiếu lương thực vẫn sẵn sàng chia phần cho bạn. Những hành động ấy khiến Ông nhận ra rằng quê hương không chỉ là mái nhà mình trở về sau chiến tranh. Quê hương còn hiện diện trong những người đang sát cánh bên mình, trong trách nhiệm mà mỗi người tự nguyện gánh vác và trong niềm mong mỏi về một ngày đất nước được bình yên.
Sau ngày trở về, Ông Sơn sống tại Hải Phòng và luôn ghi nhớ lời dặn của cha. Ông tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, đồng thời thường kể cho thế hệ trẻ nghe về một thời tuổi trẻ mà mình đã trải qua. Với Ông, điều đáng nhớ nhất không phải là những gian khổ mà là tinh thần trách nhiệm của những người năm ấy. Lời dặn trước lúc chia tay đã trở thành một nguyên tắc sống theo Ông đến tận hôm nay: yêu quê hương phải được thể hiện bằng những việc làm cụ thể.



