Lời dạy về sự tự giác tu dưỡng và hình tượng cái đuôi Tôn Ngộ Không
Trương Ngọc Mai
Năm 1952, tại lớp Chỉnh Đảng Trung ương khóa 1 ở chiến khu Việt Bắc, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đến thăm và dành một buổi tối nói chuyện thân mật cùng các học viên.
Để tạo không khí cởi mở sau những giờ học căng thẳng, Bác hóm hỉnh gợi mở câu
chuyện về bộ tiểu thuyết Tây Du Ký.
Sau khi lắng nghe cán bộ phát biểu, Bác đúc kết những giá trị sâu sắc của tác phẩm:
Đường Tăng đại diện cho lòng nhân hậu và lập trường kiên định "dĩ bất biến ứng vạn biến"; trong khi Tôn Ngộ Không dù có 72 phép biến hóa nhưng do chưa tu thành đạo hoàn toàn nên vẫn còn để lại chiếc đuôi. Chi tiết Tôn Ngộ Không biến thành ngôi đình nhưng cái đuôi phải hóa thành cột cờ phía sau đã khiến ma vương phát hiện ra sơ hở và không bị mắc lừa.
Từ hình tượng văn học ấy, Bác gửi gắm bài học thâm thúy về công tác tự rèn luyện của người cán bộ cách mạng. Bác nhắc nhở rằng, nếu người cách mạng không thường xuyên tu dưỡng đạo đức, giữ gìn bản lĩnh thì vẫn sẽ tồn tại những "cái đuôi" cá nhân, thói hư tật xấu. Dù những khuyết điểm đó nhỏ bé nhưng nếu không kịp thời loại bỏ thì đến một lúc nào đó sẽ lộ ra và gây nên những hậu quả nghiêm trọng



