Cựu chiến binh

LỜI ĐỘC THOẠI CỦA NGƯỜI LÍNH TRƯỚC GIỜ HY SINH

Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, người lính không nói với ai, chỉ đối thoại với chính mình – một độc thoại ngắn ngủi nhưng chứa đựng cả một đời người.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không phải trước khi hy sinh, người lính nào cũng có thời gian để nói lời trăn trối. Phần lớn chúng tôi ra đi trong im lặng, hoặc trong tiếng nổ quá lớn để còn nghe thấy giọng mình. Nhưng tôi tin rằng, trước khi cái chết đến, ai cũng có một khoảnh khắc rất ngắn để nói với chính mình.

Khoảnh khắc ấy không ồn ào. Nó đến bất ngờ, lặng lẽ, như khi con người chợt nhận ra: mình đã đứng rất gần ranh giới cuối cùng.

Đêm ấy, tôi ngồi trong hầm cá nhân, lưng tựa vào đất lạnh. Pháo đã thưa dần, nhưng không ai dám chủ quan. Tôi biết, chỉ cần một quả nữa thôi, đúng vào chỗ này, mọi thứ sẽ kết thúc.

Trong bóng tối, tôi không nghĩ về chiến công. Không nghĩ về danh hiệu. Những điều lớn lao ấy, lúc này, trở nên rất xa.

Tôi nghĩ về mẹ.

Về dáng mẹ đứng ở đầu ngõ mỗi chiều. Về bữa cơm có cà muối, canh rau. Về tiếng mẹ gọi tên tôi, rất bình thường, rất quen, mà có thể tôi sẽ không bao giờ còn được nghe lại.

Tôi nghĩ về tuổi mười tám của mình. Nghĩ về những điều chưa kịp sống: một lần yêu trọn vẹn, một mái nhà nhỏ, một cuộc đời giản dị. Những điều ấy, trước đây tôi từng nghĩ là sẽ có, chỉ là sớm hay muộn. Nhưng trong khoảnh khắc này, tôi hiểu rằng: có những thứ sẽ không bao giờ đến nữa.

Tôi tự hỏi mình có sợ không.

Có. Tôi sợ chứ. Tôi sợ cái đau, sợ sự chấm dứt, sợ việc mình sẽ biến mất khỏi thế gian này như chưa từng tồn tại.

Nhưng kỳ lạ thay, nỗi sợ ấy không lớn bằng một cảm giác khác: không muốn người phía sau mình phải chết thay. Nếu tôi bỏ vị trí, nếu tôi chùn bước, người khác sẽ phải đứng vào chỗ này. Và họ cũng sẽ phải đối diện với những gì tôi đang nghĩ lúc này.

Tôi không nói ra điều đó. Không ai nghe thấy. Nhưng trong lòng tôi, đó là lời đã được thốt lên rõ ràng nhất.

Nếu đây là giây phút cuối cùng, thì tôi chấp nhận. Không phải vì tôi coi thường mạng sống của mình, mà vì tôi hiểu rằng: có những khoảnh khắc, sự sống của một người không còn là của riêng người ấy nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn