Người có công giúp đỡ cách mạng

Lời gửi gắm của bệnh binh cho thế hệ sau

Lạng Sơn08/08/2026Phường Kon Tum (Đoàn phường Kon Tum)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối câu chuyện, giọng ông Hoàng Thái bỗng trở nên nhẹ hơn.

Ông không còn kể về trận đánh.

Không còn nhắc đến tiếng súng hay những giờ phút sinh tử.

Ông chỉ khẽ gọi:

"Cháu ơi..."

Hai tiếng ấy nghe thật gần gũi.

Đó là cách một người ông gọi con cháu trong gia đình.

Cũng là cách một người cựu chiến binh muốn gửi lại những điều mình đã trải qua cho thế hệ sinh ra trong hòa bình.

Suốt buổi trò chuyện, ông kể về Hoàng Sơn.

Kể về người thanh niên khỏe mạnh của quê hương Yên Thành.

Kể về người chiến sĩ được giao mang khẩu trung liên và bảo vệ trận địa.

Kể về trận đánh đầu tiên của cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc.

Mỗi câu chuyện đều chất chứa ký ức.

Nhưng đến cuối cùng, điều ông nghĩ nhiều nhất lại là những người đang ngồi lắng nghe.

Ông hiểu rằng thời gian đang trôi.

Những người từng trực tiếp cầm súng ngày một ít đi.

Nếu những câu chuyện ấy không được kể lại, sẽ có một ngày chỉ còn những dòng chữ ngắn ngủi trong sách lịch sử.

Trong khi đó, phía sau mỗi trang sử là biết bao con người bằng xương bằng thịt.

Họ đã từng cười.

Đã từng mơ ước.

Đã từng có gia đình chờ đợi.

Hoàng Sơn là một trong số đó.

Ông không sinh ra để trở thành một cái tên trên bia tưởng niệm.

Ông cũng không lên đường với mong muốn được ca ngợi.

Ông chỉ làm tròn nhiệm vụ của một người chiến sĩ khi Tổ quốc cần.

Ông Hoàng Thái kể lại câu chuyện ấy không phải để giữ mãi nỗi đau.

Ông muốn giữ lại ký ức.

Bởi ký ức là điều giúp các thế hệ sau hiểu được giá trị của hòa bình.

Có người hỏi rằng vì sao những người cựu chiến binh vẫn kể đi kể lại một câu chuyện đã diễn ra gần nửa thế kỷ.

Có lẽ câu trả lời nằm ngay trong tiếng gọi "Cháu ơi..." ấy.

Đó là lời nhắn gửi.

Là mong muốn những người trẻ biết rằng cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có.

Để có những con đường yên tiếng súng.

Có những mái trường đầy tiếng cười.

Có những mùa lúa chín trên quê hương.

Đã từng có những người lính rời làng quê của mình để đi đến nơi gian khó nhất.

Có người trở về.

Có người mãi mãi ở lại.

Ông Hoàng Thái không mong con cháu phải sống trong ký ức của chiến tranh.

Điều ông mong là các thế hệ sau biết trân trọng hòa bình.

Biết yêu quê hương.

Biết sống có trách nhiệm với đất nước.

Đó cũng là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh.

Những câu chuyện về Hoàng Sơn rồi sẽ được kể lại nhiều lần nữa.

Có thể bằng giọng của ông Hoàng Thái.

Có thể bằng giọng của con cháu.

Có thể trong một buổi sinh hoạt truyền thống hay trên những trang sách.

Điều quan trọng không phải là ai kể.

Điều quan trọng là câu chuyện ấy vẫn còn được nhắc đến.

Để mỗi thế hệ đều biết rằng đã từng có một lớp người bình dị, sẵn sàng đặt tuổi xuân của mình nơi biên cương Tổ quốc.

Và mỗi khi nghe lại hai tiếng "Cháu ơi...", người trẻ hôm nay không chỉ nghe lời gọi của một người ông.

Đó còn là lời nhắn nhủ của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh.

Một lời nhắn giản dị nhưng sâu sắc:

Hãy sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước.

Hãy giữ gìn hòa bình bằng tình yêu quê hương, bằng trách nhiệm với cộng đồng và bằng sự biết ơn đối với lịch sử.

Bởi chỉ khi những câu chuyện ấy còn được lắng nghe và được truyền lại, thì những người như liệt sĩ Hoàng Sơn sẽ còn sống mãi trong ký ức của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn