Anh hùng Lực lượng vũ trang

LỜI HẸN 58 NĂM VÀ MẢNH GIẤY BẤT TỬ DƯỚI LÒNG ĐẤT MẸ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những tàn tích và nỗi đau của nó vẫn thỉnh thoảng cựa mình thức giấc, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta về một thời kỳ máu và hoa vĩ đại của dân tộc. Những ngày đầu tháng 7 năm 2026, cả nước oà khóc khi theo dõi cuộc khai quật lịch sử tại Công viên Lê Thị Riêng (TP.HCM). Tại đây, dưới lớp đất sâu của nghĩa trang Đô Thành cũ, những người con ưu tú của Tổ quốc hy sinh trong chiến dịch Mậu Thân 1968 đang dần được đưa về với ánh sáng. Trong số những hài cốt vừa được tìm thấy, có một cái tên đã làm lay động hàng triệu trái tim: Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên.

Tây Ninh05/08/2026Phường Trung An (Phường Trung An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
LỜI HẸN 58 NĂM VÀ MẢNH GIẤY BẤT TỬ DƯỚI LÒNG ĐẤT MẸ
2.png

Hình ảnh 1: Hình ảnh lực lượng chức năng đang cẩn trọng tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ tại Công viên Lê Thị Riêng tháng 7/2026. Nguồn: Báo Thanh Niên

Theo những dòng thông tin từ gia đình ông tại Tây Ninh, Huỳnh Văn Quên sinh ra trong một gia đình đông anh em. Từ năm 16 tuổi, chàng trai trẻ đã tham gia các hoạt động cách mạng. Ở cái tuổi 18 đẹp nhất của đời người – cái tuổi mà những thanh niên phường Trung An chúng ta hôm nay đang ôm ấp bao hoài bão học hành, khởi nghiệp – thì Huỳnh Văn Quên chọn khoác lên mình màu xanh áo lính. Anh tiến thẳng vào tâm điểm của cuộc kháng chiến.

Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 là một bản hùng ca bi tráng. Giữa khói lửa ngút trời ở khu vực cầu Chữ Y, người Tiểu đội phó trẻ tuổi của đơn vị 962 đã ngã xuống. Thể xác anh hòa vào lòng đất mẹ, tên tuổi anh nằm lại trong những hố chôn tập thể lạnh lẽo giữa lòng Sài Gòn. Ngày đó, sự khốc liệt của chiến tranh không cho phép những người đồng đội mang anh về. "Lửa" đạn đã thiêu rụi thanh xuân của anh, nhưng "hoa" của lòng yêu nước thì vẫn kiêu hãnh nở rộ, tỏa hương qua hơn nửa thế kỷ.

Điều kỳ diệu và xúc động nhất trong cuộc quy tập này chính là những kỷ vật nằm lại bên cạnh hài cốt của anh. Dù đã bị thời gian và bùn đất bào mòn suốt 58 năm, người ta vẫn tìm thấy một mảnh giấy với những nét chữ mờ nhòe nhưng mang sức nặng ngàn cân: "Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam... Đồng chí Huỳnh Văn Quên, Tiểu đội phó Ban Chỉ huy đơn vị 962...".

Mảnh giấy ấy không chỉ là quyết định điều động công tác, mà nó giống như một tấm thẻ bài thiêng liêng, kiên cường chống lại sự phân hủy của thời gian để chờ đợi ngày được gọi đúng tên mình. Anh không hề "Quên", anh đã cất giữ danh tính của mình để trở về với đồng đội, với gia đình sau gần 6 thập kỷ.

3.png

Hình ảnh 2: Hình ảnh mảnh giấy/quyết định có ghi tên liệt sĩ Huỳnh Văn Quên được Đội quy tập tìm thấy. Nguồn: VTV.vn

Đằng sau cái tên Huỳnh Văn Quên còn là một câu chuyện tình yêu mang đậm chất bi tráng của thời hoa lửa. Đó là lời hẹn ước: "Đánh thắng trận này anh sẽ về cưới em". Lời hứa dang dở năm 1968 đã khiến người vợ chưa cưới của anh – bà Nguyễn Thị Lệ – dành trọn vẹn 58 năm thanh xuân và cả phần đời còn lại để chờ đợi. Bà không đi bước nữa, vẫn một lòng quấn khăn tang khi cha mẹ anh qua đời, vẫn chung thủy với tình yêu duy nhất của đời mình. Tình yêu của họ thật đẹp, thật trong sáng, nhưng cũng đầy đau xót. Nó đọng lại thành một tượng đài về đức hy sinh thầm lặng của những người phụ nữ Việt Nam ở hậu phương.

Câu chuyện của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và hàng chục liệt sĩ vô danh khác tại công viên Lê Thị Riêng không chỉ là nỗi đau của riêng gia đình các anh. Đó là bài học lịch sử bằng máu và nước mắt.

Đứng trước sự hy sinh to lớn ấy, thế hệ đoàn viên, thanh niên phường Trung An chúng ta tự hỏi: Mình đã sống xứng đáng với sự đánh đổi của cha anh chưa? Hơn nửa thế kỷ nằm dưới hố chôn tập thể, các anh chưa bao giờ đòi hỏi Tổ quốc đền đáp. Vậy cớ gì người trẻ hôm nay lại ngại gian khó?

Thông qua chiến dịch "Ký ức sống mãi" và cuộc thi này, mỗi chúng ta cần tự nhắc nhở mình: Yêu nước không chỉ là những lời hô hào. Yêu nước là cố gắng trong từng giờ học, từng công việc nhỏ bé; là sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng; là biết cúi đầu tri ân những thế hệ đã ngã xuống. Đón các anh về, cũng chính là lúc chúng ta tự soi lại mình, để nỗ lực giữ gìn và xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn như lời Bác dạy.

Xin được thắp một nén nhâm tâm gửi đến liệt sĩ Huỳnh Văn Quên cùng những đồng đội của anh. Hoa đã nở trên những chiến hào năm xưa, và ngọn lửa lý tưởng của các anh sẽ mãi được thế hệ trẻ chúng tôi thắp sáng!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LỜI HẸN 58 NĂM VÀ MẢNH GIẤY BẤT TỬ DƯỚI LÒNG ĐẤT MẸ | Câu chuyện thời hoa lửa