Cựu Thanh niên xung phong

Lời hẹn bên cánh đồng

Tác phẩm nói về nhân vật Nam

Ninh Bình27/04/2026Nguyễn Từ Vy (Xã Thanh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lời hẹn bên cánh đồng

Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt ,vùng quê Hà Nam tuy là hậu phương nhưng vẫn không tránh khỏi những trận bom đánh phá . Những cánh đồng vốn yên bình nay nhiều khi bị cày xới bởi hố bom , nhưng người dân nơi đây vẫn kiên cường bám đất , vừa sản xuất vừa phục vụ tiền tuyến .

Ở một làng nhỏ thuộc huyện Thanh Liêm ,có Nam – một chàng trai mới hai mươi tuổi . Gia đình Nam làm nông , cuộc sống tuy vất vả nhưng ấm áp . Nam vốn hiền lành , ít nói , nhưng lại rất chăm chỉ . khi xã phát động thanh niên lên đường nhập ngũ , Nam là một trong những người viết đơn sớm nhất.

Ngày lên đường , mẹ Nam không khóc , chỉ lặng lẽ gói anh nắm cơm và dặn:“Đi thì cố gắng giữ mình , còn sống là còn về với mẹ .’’

Nam chỉ gật đầu . Trước khi đi , anh hẹn hò với cô bạn hang xóm tên Thủy : “Khi nào đất nước yên bình , tớ sẽ về ,cùng cậu ra đồng như trước.’’

Thủy không nói gì , chỉ đưa cho Nam một chiếc khăn tay nhỏ , thêu vội hai chữ “bình an’’.

Sau thời gian huấn luyện ,Nam được điều vào một đơn vị chiến đấu ở miền Trung. Cuộc sống nói chiến trường hoàn toàn khác với quê nhà. Những ngày hành quân dài , những trận đánh bất ngờ , những đêm thức trắng giữa rừng sâu … tất cả khiến Nam trưởng thành hơn từng ngày .

Nhưng trong ba lô của anh , chiếc khăn tay vẫn luôn được giữ cẩn thận .

Một lần , đơn vị của Nam nhận nhiệm vụ bảo vệ một tuyến đường quan trọng. Đây là con đường vận chuyển lương thực và vũ khí ra tiền tuyến ,nên thường xuyên bị máy bay địch đánh phá .

Công việc của họ và ban ngày ẩn nấp , ban đêm ra sửa đường , san hố bom , đảm bảo xe có thể đi qua . Có những hôm vừa sửa xog , bom lại rơi xuống , tất cả lại phải làm lại từ đầu .

Một đêm ,khi cả đơn vị đang làm việc , còi báo động vang lên . Tiếng máy bay gầm rú trên đầu . Mọi người nhanh chóng tìm chỗ trú ẩn .

Những giữa con đường vừa sửa xong , một chiếc xe vận tải bị mắc kẹt . Người lái xe bị thương , không thể thoát ra .

Không do dự , Nam lao ra khỏi chỗ nấp .

“ Phải đưa người ra !’’ – anh hét lên .

Một vài đồng đội chạy theo anh . Họ cố gắng kéo người lái x era khỏi cabin . Trong lúc ấy , bom vẫn tiếp tục rơi , đất đá văng tung tóe.

Cuối cùng , người lái xe được đưa ra an toàn .Nhưng đúng lúc Nam quay lại , một tiếng nổ lớn vang lên ngay phía sau .

Khi khói bụi tan đi, đồng đội vội vàng chạy đến .

Nam nằm đó , bàn tay vẫn nắm chặt chiếc khăn tay đã nhuốm đầy đất bụi .

Trận đánh kết thúc , con đường vẫn được giữ vững . Những chuyến xe tiếp tục lăn bánh ra tiền tuyến .

Nhiều năm sau , chiến tranh kết thúc . Làng quê Hà Nam lại yên bình , cánh đồng xanh trở lại . Thủy vẫn ở đó , vẫn ra đồng mỗi ngày .

Một ngày , có người mang về cho cô chiếc khăn tay cũ . Trên đó vẫn còn hai chữ “ bình an ’’, nhưng đã phai màu theo năm tháng.

Thủy lặng lẽ cầm lấy , nước mắt rơi.

Lời hẹn năm xưa không thể thực hiện , nhưng cô biết , Nam đã giữ trọn lời hứa theo cách của riêng mình – anh đã góp phần mang lại bình yên cho quê hương .

Và từ đó , mỗi mùa gặt đến , giữa cánh đồng quê , người ta vẫn thấy bóng dáng một cô gái lặng lẽ nhìn xa xăm , như đang chờ một người chưa bao giờ trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời hẹn bên cánh đồng | Câu chuyện thời hoa lửa