Lời hẹn bên chiến hào của ông Nguyễn Văn Điều
Lời hẹn bên chiến hào của ông Nguyễn Văn Điều
Tôi là Nguyễn Văn Điều, sinh năm 1953. Tuổi trẻ của tôi gắn liền với những năm tháng tham gia kháng chiến bảo vệ Tổ quốc. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những ngày tháng ấy vẫn luôn in sâu trong tâm trí tôi, đặc biệt là một trận chiến mà tôi và đồng đội đã cùng nhau vượt qua trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Đó là một buổi chiều cuối mùa mưa. Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ chốt giữ một khu vực ven đồi để bảo vệ tuyến đường hành quân của lực lượng phía sau. Cả ngày hôm đó trời âm u, mây xám phủ kín bầu trời, không khí nặng nề như báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra. Chúng tôi tranh thủ đào công sự, gia cố lại vị trí chiến đấu. Ai cũng hiểu rằng nơi đây có thể trở thành điểm giao tranh bất cứ lúc nào. Khi màn đêm buông xuống, cả khu vực chìm trong sự yên tĩnh đến lạ thường. Khoảng gần nửa đêm, từ xa vang lên những tiếng động lạ. Chỉ ít phút sau, tiếng súng bất ngờ nổ vang, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Địch bắt đầu tấn công vào khu vực chúng tôi đang chốt giữ. Trận chiến trong đêm diễn ra vô cùng căng thẳng. Ánh lửa từ những loạt đạn xé toạc màn đêm. Đất đá tung lên từng đợt. Tôi và các đồng đội bám chặt công sự, vừa chiến đấu vừa quan sát tình hình xung quanh. Bên cạnh tôi khi ấy là một người đồng đội rất thân. Trong lúc trận chiến đang diễn ra ác liệt, anh quay sang tôi, khẽ nói:
“Ráng giữ vững nhé, khi đất nước hòa bình mình còn trở về quê.” Câu nói ấy khiến tôi nhớ mãi. Giữa làn đạn và tiếng bom nổ, chúng tôi vẫn nuôi trong lòng một niềm tin giản dị: một ngày nào đó chiến tranh sẽ kết thúc và mọi người sẽ được trở về với gia đình. Trận chiến kéo dài suốt nhiều giờ trong đêm. Nhờ sự kiên cường của toàn đơn vị, chúng tôi đã giữ vững được vị trí cho đến khi lực lượng phía sau kịp thời chi viện. Khi tiếng súng dần lắng xuống, ai nấy đều mệt mỏi, nhưng trong lòng lại dâng lên niềm xúc động khó tả. Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên chiếu xuống sườn đồi, chúng tôi ngồi lại bên nhau. Những người lính trẻ năm ấy lặng lẽ siết chặt tay nhau như một lời hẹn: nếu còn sống trở về, sẽ kể lại cho con cháu nghe về những ngày tháng đã đi qua. Giờ đây, khi đã trở về với cuộc sống bình yên nơi quê nhà, mỗi lần nhớ lại trận chiến ấy, tôi vẫn cảm thấy vô cùng xúc động. Những ký ức ấy không chỉ là câu chuyện của riêng tôi, mà còn là ký ức của cả một thế hệ đã từng sống và chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Tôi luôn mong rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ trân trọng hòa bình, tiếp nối truyền thống của cha anh, cùng nhau xây dựng quê hương ngày càng phát triển.



