Cựu Thanh niên xung phong

LỜI HẸN BÊN DÒNG SÔNG

Câu chuyện kể về một quyết định đầy trách nhiệm trong hoàn cảnh gấp gáp, thể hiện tinh thần đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích cá nhân và giữ trọn lời hẹn với đồng đội.

Điện Biên25/02/2026Lò Văn Hùng (Đoàn Phường Mường Lay)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

trong đời mình có một lời hẹn không bao giờ quên – lời hẹn bên dòng sông Nậm Lay năm ấy.

Đó là một ngày nước sông dâng cao bất thường sau nhiều ngày mưa lớn. Tổ của ông được phân công vận chuyển lương thực qua bến sông để kịp tiếp tế cho đơn vị phía bên kia.

Nước chảy xiết. Cầu tạm rung lên từng hồi. Ai cũng hiểu nếu chậm trễ, phía bên kia sẽ thiếu tiếp tế. Nhưng nếu qua sông lúc ấy, nguy hiểm là điều thấy rõ.

Trong tổ có một đồng chí trẻ, lần đầu làm nhiệm vụ ở khu vực sông nước. Cậu nhìn dòng nước cuồn cuộn, bàn tay siết chặt dây neo.

Có người đề nghị chờ nước rút.

Nhưng tin báo từ phía bên kia cho biết lương thực chỉ còn đủ trong một ngày.

Không khí trầm xuống.

Ông Tòng khi ấy là tổ phó. Ông nhớ rõ mình đã nói:

“Chúng ta đi cùng nhau. Qua cùng nhau. Và trở về cùng nhau.”

Không ai bước lên trước. Không ai lùi lại sau.

Họ buộc chặt dây an toàn, phân công rõ người giữ dây, người chèo, người vận chuyển. Từng chuyến một, chậm nhưng chắc.

Có lúc con thuyền chao mạnh, nước tràn vào. Đồng chí trẻ suýt trượt tay. Ông Tòng nắm chặt vai cậu, giữ lại đúng khoảnh khắc nguy hiểm nhất.

Khi chuyến cuối cùng cập bờ an toàn, phía bên kia vang lên tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Trở về, trời đã nhá nhem tối. Ai cũng ướt sũng, mệt lả. Nhưng không ai bỏ lại ai giữa dòng nước xiết ấy.

Trước khi rời bến, đồng chí trẻ quay lại nói nhỏ với ông:

“Em hẹn sau này, nếu còn dịp trở lại, sẽ đứng ở bến sông này… nhưng với tư thế tự tin hơn.”

Nhiều năm sau, khi gặp lại, người thanh niên năm ấy đã trưởng thành, vững vàng trong công việc. Anh tìm về bến sông cũ, đứng lặng rất lâu.

Ông Tòng kể:

“Giữ được lời hẹn với đồng đội không phải là chuyện lớn lao. Chỉ là khi đã hứa cùng nhau đi qua khó khăn, thì nhất định không bỏ ai ở lại.”

Dòng sông Nậm Lay vẫn chảy. Nước có lúc êm đềm, có lúc dữ dội.

Nhưng những “hoa lửa” năm ấy – những con người dám bước qua dòng nước xiết bằng tinh thần đoàn kết – đã để lại một lời hẹn đẹp:
Lời hẹn của trách nhiệm, của niềm tin và của tình đồng đội không phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn