Lời hẹn bên dòng sông Thạch Hãn
Chủ đề: “Lời hẹn bên dòng sông Thạch Hãn”
Mỗi khi nhắc về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Vũ Đức Long, sinh năm 1951, lại lặng người nhớ về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại bên dòng sông Thạch Hãn lịch sử.
Ông Long sinh ra trong một gia đình nông dân tại tỉnh Nam Định. Năm 1970, khi vừa tròn 19 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Ngày lên đường, người mẹ già chỉ kịp trao cho con trai chiếc khăn tay nhỏ và dặn:
“Con đi giữ nước, mẹ ở nhà chỉ mong ngày chiến thắng con trở về.”
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường Quảng Trị — nơi được xem là ác liệt nhất những năm 1972. Đơn vị của ông có nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đạn dược vượt sông Thạch Hãn để chi viện cho các chiến sĩ đang chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị.
Ông kể rằng những chuyến vượt sông diễn ra chủ yếu vào ban đêm để tránh máy bay và pháo địch. Dòng sông khi ấy không chỉ có nước chảy xiết mà còn đầy bom đạn.
“Mỗi lần xuống thuyền, ai cũng xác định có thể không trở lại. Nhưng không ai chùn bước vì phía trước còn đồng đội đang chiến đấu.”
Một đêm tháng 9 năm 1972, đơn vị ông nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa đạn sang bờ bên kia. Khi chiếc thuyền vừa ra giữa dòng thì pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội. Nước sông tung trắng xóa, tiếng bom nổ vang trời.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, người đồng đội thân thiết của ông là anh Nguyễn Văn Hưng đã lao lên giữ mái chèo khi người lái thuyền bị thương. Dù bị mảnh pháo găm vào vai, anh vẫn cố đưa thuyền cập bến an toàn.
Ông Long xúc động nhớ lại:
“Hưng lúc đó đau lắm nhưng vẫn cười bảo: còn đưa được hàng sang cho anh em là còn vui.”
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, trên đường trở về, chiếc thuyền của họ tiếp tục bị pháo kích. Anh Hưng đã anh dũng hy sinh giữa dòng sông Thạch Hãn khi mới 22 tuổi.
Trước lúc nhắm mắt, anh chỉ kịp nói với ông Long:
“Nếu cậu còn sống, hãy về thăm mẹ tôi và nói rằng tôi đã chiến đấu đến phút cuối cùng.”
Lời hẹn năm ấy trở thành điều day dứt theo ông suốt cuộc đời. Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông Long đã tìm về quê hương của người đồng đội để thắp nén nhang cho mẹ anh Hưng và kể lại những giây phút cuối cùng của con trai bà.
Người mẹ già khi ấy ôm chặt lấy ông và bật khóc:
“Nó không trở về nhưng mẹ tự hào vì con mẹ đã sống xứng đáng với Tổ quốc.”
Rời quân ngũ trở về quê hương, ông Vũ Đức Long luôn tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ. Mỗi lần nhắc về dòng sông Thạch Hãn, giọng ông vẫn nghẹn lại vì nhớ đồng đội.
Ông thường nói:
“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân và máu của biết bao người lính. Các cháu phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại.”
Câu chuyện về lời hẹn bên dòng sông Thạch Hãn của cựu chiến binh Vũ Đức Long không chỉ tái hiện một thời chiến tranh khốc liệt mà còn làm sáng ngời tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng của những người lính trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.



