LỜI HẸN CHƯA KỊP THỰC HIỆN
LỜI HẸN CHƯA KỊP THỰC HIỆN
Tháng 10 năm 1971, chàng sinh viên Nguyễn Văn Thạc rời giảng đường để lên đường nhập ngũ. Trong cuốn nhật ký sau này được xuất bản với tên Mãi mãi tuổi hai mươi, anh ghi lại rất nhiều suy nghĩ về gia đình, bạn bè và người mình yêu. Điều đặc biệt là giữa những trang viết ấy, nỗi nhớ luôn đi cùng với trách nhiệm của một người lính trẻ.
Những ngày đầu trong quân ngũ, cuộc sống thay đổi hoàn toàn. Từ một sinh viên quen với giảng đường, sách vở và những buổi dạo quanh Hà Nội, Nguyễn Văn Thạc bước vào những buổi hành quân dài, những giờ huấn luyện vất vả và kỷ luật nghiêm ngặt. Ban ngày, anh cùng đồng đội luyện tập. Đêm xuống, khi mọi người đã nghỉ ngơi, anh lại mở cuốn sổ nhỏ để ghi lại những suy nghĩ trong ngày.
Trong nhiều trang nhật ký, Hà Nội hiện lên rất gần. Đó là những con đường quen thuộc, mái trường, gia đình và người con gái anh yêu. Anh không giấu nỗi nhớ, nhưng cũng không để nỗi nhớ làm mình chùn bước. Anh luôn tự nhắc bản thân rằng tuổi trẻ của mình phải gắn với trách nhiệm trước vận mệnh của đất nước. Chính sự giằng co giữa tình cảm riêng và lý tưởng chung đã tạo nên chiều sâu cho những trang nhật ký của anh.
Có những lúc Nguyễn Văn Thạc viết về tương lai rất giản dị. Anh mong một ngày chiến tranh kết thúc để được trở về tiếp tục học tập, xây dựng cuộc sống và thực hiện những dự định còn dang dở. Những ước mơ ấy không lớn lao, nhưng chính vì bình dị nên càng khiến người đọc hôm nay xúc động. Người thanh niên hai mươi tuổi ấy cũng có những khát vọng như bao người trẻ khác, chỉ khác ở chỗ anh chấp nhận gác lại tất cả để khoác lên mình màu áo lính.
Nhật ký dừng lại vào những ngày cuối của cuộc đời người lính trẻ. Ngày 30 tháng 7 năm 1972, Nguyễn Văn Thạc hy sinh tại chiến trường Quảng Trị khi mới 20 tuổi. Những lời hẹn trở về, những dự định còn dang dở và cả tuổi trẻ của anh đã ở lại nơi chiến trường. Nhưng cuốn nhật ký thì còn mãi.
Khi Mãi mãi tuổi hai mươi được xuất bản nhiều năm sau, hàng triệu độc giả đã tìm thấy trong đó không chỉ câu chuyện của riêng Nguyễn Văn Thạc mà còn là hình ảnh của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam. Họ biết yêu, biết nhớ, biết mơ ước, nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để lên đường. Chính vì vậy, cuốn nhật ký không chỉ là kỷ vật của một gia đình mà đã trở thành một chứng tích lịch sử về tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.



